Khi zân chủ dởm đóng vai những chú hề

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016
Tags: ,

43 nhận xét:

  1. Năng lực, trình độ của một con người có thể làm giả được, có thể lừa nhau được. Nhưng phẩm chất đạo đức thì khó làm giả lắm. Người ta bảo gần sợ dạ, là sợ quần áo. Những ông lểu "dân chủ rởm" này lòng dạ, đạo đức thế nào thì những người dân xung quanh sẽ là người nắm rõ nhất thôi. Chẳng trách số phiếu ủng hộ lại như thế.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thư của ông Brad Adams gửi Tổng thống Barack Obama về vấn đề Việt Nam

      Kính gửi: Tổng thống Barack Obama
      Nhà Trắng
      Washington DC
      Về vấn đề Việt Nam

      Thưa ngài Tổng thống,

      Nhân dịp ngài đang chuẩn bị cho chuyến thăm Việt Nam vào tháng tới, chúng tôi viết thư này để nhấn mạnh những mối quan ngại nhân quyền chủ chốt và đề nghị ngài bày tỏ trong các cuộc gặp công khai cũng như riêng tư với giới chức Việt Nam.

      Như ngài đã biết, chính quyền Việt Nam vẫn là một trong những chính quyền hà khắc nhất thế giới. Các quyền tự do cơ bản như tự do chính kiến, tự do nhóm họp và lập hội bị hạn chế ngặt nghèo. Báo chí và mạng Internet bị kiểm soát và kiểm duyệt. Đảng Cộng sản Việt Nam điều khiển mọi tổ chức chính trị – xã hội và sử dụng những tổ chức này để duy trì vị thế cầm quyền của mình. Không có bầu cử đích thực; những cuộc bầu cử Quốc Hội tổ chức vào tháng Năm chỉ là một hình thức diễn kịch chính trị. Các tòa án là cơ quan của đảng và thiếu tính độc lập. Cũng trong tình trạng tương tự, các công đoàn độc lập không được phép thành lập.

      Tóm lại, Việt Nam là một quốc gia công an trị. Theo quan điểm của chúng tôi, ưu tiên chính của các nhà lãnh đạo sẽ tiếp đón ngài là duy trì vị thế cầm quyền của đảng họ. Về vấn đề này, xin lưu ý rằng tân Chủ tịch nước của Việt Nam, Tướng Trần Đại Quang, nguyên là người đứng đầu Bộ Công an đầy tai tiếng. Việc Bộ Chính trị chọn ông Quang làm Chủ tịch thể hiện nhiều điều về thứ tự ưu tiên của họ.

      Có rất nhiều vấn đề về nhân quyền ngài có thể đề cập trong chuyến thăm, như quyền tự do ngôn luận và nhóm họp, vấn đề tù nhân chính trị và quyền của người lao động, cùng với nhiều nội dung khác. Chúng tôi sẽ tóm tắt các vấn đề này sau đây, trong bản phụ lục đính kèm thư này.

      Nhưng có tầm quan trọng không kém các vấn đề cụ thể nói trên là thông điệp tổng thể và cách thức bày tỏ thông điệp đó của ngài. Chúng tôi tin rằng các hoạt động trong chuyến thăm gần đây tới Cuba của ngài đã đưa ra một mô hình tốt cho chuyến đi sắp tới: gặp gỡ các cựu tù nhân chính trị, các nhà hoạt động và bất đồng chính kiến; tổ chức họp báo chung với lãnh đạo nước chủ nhà và cùng trả lời các câu hỏi từ các nhà báo độc lập; và các bài phát biểu hướng tới dân chúng trong đó nêu rõ rằng mức độ phát triển quan hệ giữa hai quốc gia tùy thuộc vào kết quả thực thi những cải cách lớn của chính quyền Việt Nam nhằm cải thiện các quyền con người cơ bản. Chúng tôi tin rằng những lời nói và việc làm của ngài trong thời gian ở Việt Nam có thể mang lại những tiến bộ trước mắt và lâu dài trong các vấn đề thiết yếu, đặc biệt là sẽ tác động đến cuộc tranh luận vẫn đang diễn tiến – dù bị kìm hãm – ở Việt Nam về hướng đi của đất nước này.

      Rất nhiều người ở Việt Nam trông chờ ngài và Hoa Kỳ cổ vũ những giá trị họ đang theo đuổi bất chấp những rủi ro cực lớn. Chúng tôi đề nghị ngài phát biểu thẳng thắn rằng Hoa Kỳ ủng hộ những nhà hoạt động dũng cảm và dân chúng nói chung trong cuộc tranh đấu giành những quyền tự do mà người dân Hoa Kỳ coi là chuyện đương nhiên. Chúng tôi hy vọng ngài sẽ phát biểu rõ rằng Hoa Kỳ mong các đối tác của mình tạo lập được một môi trường sống nơi các cá nhân và tổ chức có tư duy độc lập có điều kiện phát triển, nơi luật pháp được áp dụng để bảo vệ chứ không phải để đàn áp công dân.

      Chính quyền Việt Nam cần được nghe một cách rõ ràng từ phía Hoa Kỳ rằng, dù quan hệ ngoại giao giữa hai bên có khả năng được thắt chặt hơn, nhưng việc thúc đẩy và bảo vệ các tiêu chuẩn nhân quyền được quốc tế công nhận – trong số đó nhiều nội dung Việt Nam từng cam kết nhưng trên thực tế phớt lờ đi – là một điều cần thiết. Nếu những bước đó không được thực hiện, chính phủ Hoa Kỳ sẽ bị Quốc Hội và công luận hạn chế khả năng xúc tiến quan hệ chặt chẽ hơn với Việt Nam về kinh tế, quân sự và an ninh.

      Xin cảm ơn ngài đã quan tâm và chúng tôi mong được tiếp tục trao đổi thêm về các vấn đề này với các trợ lý của ngài.

      Kính thư,

      Brad Adams
      Giám đốc Điều hành
      Ban Á Châu

      Phụ lục: Các Vấn đề Then chốt về Nhân quyền

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Tù nhân Chính trị

      Hiện có hơn 100 tù nhân chính trị được xác định đang bị giam giữ trong các trại giam ở Việt Nam. Như ngài đã biết, chính quyền Việt Nam thường coi những người ủng hộ dân chủ và nhân quyền như những kẻ tội phạm và mối nguy đối với an ninh quốc gia. Chính quyền sử dụng hàng loạt điều luật mơ hồ và hà khắc để nhằm bịt miệng những người lên tiếng phê phán và bất đồng chính kiến.

      Cuối bản phụ lục này là danh sách các vụ được biết công khai. Tuy nhiên, tổng số thực tế có thể nhiều hơn. Vào tháng Mười một năm 2015, đương kim Chủ tịch nước, Tướng Trần Đại Quang – khi đó đang là Bộ trưởng Bộ Công an – công khai báo cáo với Quốc Hội Việt Nam rằng trong khoảng thời gian từ tháng Sáu năm 2012 cho đến thời điểm đó, “ngành công an đã tiếp nhận, bắt giữ, xử lý 1.410 vụ, 2.680 đối tượng xâm phạm an ninh quốc gia.” Cũng trong khoảng thời gian này, ông ta nói “số đối tượng chống đối” đã “lập hơn 60 hội, nhóm bất hợp pháp dưới danh nghĩa dân chủ, nhân quyền với khoảng 350 đối tượng tham gia ở 50 tỉnh, thành.”

      Chúng tôi đã viết thư và đề nghị chính quyền Việt Nam cung cấp chi tiết về các vụ này, nhưng cho đến nay chưa nhận được hồi âm gì.

      Chúng tôi cũng nhận được thông tin về các vụ bắt giữ người Thượng ở Tây Nguyên, nhưng vì những người điều tra về nhân quyền không thể tiếp cận khu vực này của Việt Nam, thông tin nói trên không thể kiểm chứng được. Tuy nhiên, chúng tôi đã phỏng vấn được những đợt người Thượng liên tiếp chạy trốn sang Campuchia để tránh bị đàn áp.

      Trước chuyến đi vào tháng Năm của ngài, chúng tôi khuyến nghị rằng ngài nên thông báo với chính quyền Hà Nội về ý định sẽ công khai đề cập đến vấn đề tù nhân chính trị và nêu đích danh tên một vài người mà ngài mong được phóng thích vô điều kiện. Ngài cũng nên nói rõ ràng rằng việc phóng thích tù nhân chính trị rồi buộc họ đi lưu vong là một cách hành xử không chấp nhận được. Và dù việc phóng thích từng người tù nhân chính trị là một việc làm đáng hoan nghênh, chúng tôi hy vọng ngài sẽ bày tỏ quan điểm rằng chỉ có phóng thích tù nhân chính trị thì chưa phải là cải cách.

      Đánh đập và Sách nhiễu Các Nhà Hoạt động và Bất đồng Chính kiến

      Chúng tôi cũng đề nghị ngài, trong các buổi gặp gỡ cả công khai lẫn riêng tư, bày tỏ mối quan ngại về sự gia tăng số vụ những nhà bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền bị sách nhiễu hay hành hung dưới bàn tay của công an hay nhân viên công lực mặc thường phục. Năm 2015, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ghi nhận có ít nhất 45 trường hợp các nhà bất đồng chính kiến hay bảo vệ nhân quyền bị tấn công, trong đó có những vụ đánh đập, đe dọa và phá hủy tài sản. Các vụ mới vẫn tiếp tục diễn ra trong năm 2016. Những vụ này dường như được tiến hành theo lệnh và/hoặc có sự chấp thuận chính thức vì chính quyền muốn tìm biện pháp khác để tránh phải xét xử công khai hòng làm im tiếng các nhà bất đồng chính kiến – là cách làm vốn bị nhiều dư luận phản đối.

      Chính quyền Việt Nam cũng ngăn cản ngày càng nhiều nhà bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền đi ra nước ngoài. Tổng kết lại, cho dù con số các vụ bắt bớ và xét xử các nhà bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền có vẻ đã giảm, nhưng chính quyền lại gia tăng sách nhiễu, đe dọa và cản trở việc đi lại của họ.

      Xóa
    3. Cải cách Pháp luật

      Trong các bài phát biểu công khai và trong bất kỳ cuộc họp báo nào, chúng tôi đề nghị ngài lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ các quyền tự do ngôn luận, nhóm họp và lập hội.

      Việt Nam vẫn duy trì một hệ thống pháp lý nặng tính đàn áp. Bộ luật hình sự của Việt Nam hình sự hóa hành vi phê phán chính quyền, và nhiều điều luật khác hạn chế các hoạt động của các tổ chức tôn giáo, công đoàn và liên đoàn, các tổ chức phi chính phủ và báo chí. Việt Nam đã cam kết cải cách một số các điều luật có vấn đề này, nhưng chúng vẫn còn nguyên trong các văn bản pháp luật và được thường xuyên sử dụng nhằm đối phó với các nhà bất đồng chính kiến và phê phán chính phủ.

      Chúng tôi đề nghị ngài nhắc lại những mối quan ngại của Hoa Kỳ về tốc độ cải cách chậm trễ và nêu cụ thể các điều luật – ví dụ như các điều luật hình sự cấm “các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” (điều 79 bộ luật hình sự, có mức án cao nhất là tử hình); “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” (điều 87, có mức án tới 15 năm tù); “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” (điều 88, có mức án tới 20 năm tù); “gây rối trật tự” (điều 89, có mức án tới 15 năm); “trốn đi nước ngoài hoặc trốn ở lại nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân” (điều 91, mức án tới tù chung thân); và “các hình phạt bổ sung,” tước đi một số quyền của những người bị kết án về tội “an ninh quốc gia”, phải chịu quản chế tới năm năm và có thể bị tịch thu một phần hoặc tất cả tài sản (điều 92).

      Trong tháng Mười một năm 2015, Quốc Hội đã thông qua bộ luật hình sự mới sẽ có hiệu lực bắt đầu từ tháng Bảy năm 2016. Bộ luật sửa đổi có các điều khoản nặng nề hơn, ví dụ như điều 109 (trước đây là điều 79); điều 117 (trước đây là điều 88); và điều 118 (trước đây là điều 89) đều có một điều khoản mới là “người chuẩn bị phạm tội có thể bị phạt tù từ một đến năm năm.” Việt Nam cũng sử dụng những điều luật khác để nhằm vào những người bất đồng chính kiến ôn hòa, trong đó có điều “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” (điều 258), “gây rối trật tự công cộng” (điều 245), và các cáo buộc khác như trốn thuế. Chúng tôi cũng yêu cầu ngài nêu lên các quan ngại về bộ luật tố tụng hình sự, đặc biệt là các điều khoản cho phép tạm giam trong thời gian dài và không được liên lạc với người thân trong các trường hợp bị cho là vi phạm an ninh quốc gia.

      Quyền của Người Lao động

      Như ngài đã biết, Thỏa thuận Tăng cường Hợp tác về Lao động và Thương mại Việt-Mỹ đòi hỏi phải có các cải cách sâu sắc trong hệ thống pháp luật Việt Nam về các vấn đề lao động, và buộc chính quyền Việt Nam phải đóng cửa các cơ sở quản chế hành chính có sử dụng lao động cưỡng bức. Quan trọng hơn, kế hoạch này yêu cầu chính quyền Việt Nam cho phép các liên đoàn lao động được phép thành lập trong vòng năm năm. Nếu sau năm năm Việt Nam vẫn chưa cho phép các liên đoàn ra đời, Hoa Kỳ có thể trừng phạt đơn phương bằng cách áp đặt lại mức thuế hoặc chấm dứt chế độ giảm thuế hiện có, để tạo ra áp lực khiến Việt Nam thực hiện yêu cầu trên.

      Tuy nhiên, như chúng tôi đã từng nêu, lời đe dọa sẽ áp dụng chế tài không phải là chế tài. Vì việc giảm thuế hay chấm dứt giảm thuế không tự nhiên xảy ra, một nội các Hoa Kỳ trong tương lai có thể quyết định không thực hiện chế tài này vì một số lý do ngoại giao hay kinh tế. Vì vẫn chưa rõ khả năng và thời điểm TPP bắt đầu có hiệu lực, chúng tôi đề nghị ngài nói rõ với phía Việt Nam rằng dù các điều khoản cụ thể của thỏa thuận Việt Mỹ có ra sao chăng nữa, điều thiết yếu là Việt Nam cần nhanh chóng sửa đổi hoặc bãi bỏ các điều luật lao động liên quan để đảm bảo quyền tự do lập hội và các quyền liên quan, xét từ khía cạnh chính trị và ngoại giao.

      Xóa
    4. Chính quyền Dân chủ

      Chuyến thăm của ngài diễn ra cùng một tháng với sự kiện Đảng Cộng sản cử ra – chứ không phải dân bầu – Quốc Hội mới với nhiệm kỳ năm năm. Vài tháng trước, Chủ tịch nước và Thủ tướng mới đã được bổ nhiệm.

      Chúng tôi tin rằng một trong những bước quan trọng nhất ngài có thể thực hiện trong chuyến thăm là công khai kêu gọi chính quyền đưa ra cam kết về tổ chức bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam. Như ngài đã từng làm ở các quốc gia khác, chúng tôi đề nghị ngài lên tiếng mạnh mẽ về những giá trị của điều hành dân chủ và trách nhiệm lịch sử của các nhà lãnh đạo khi tước bỏ những quyền cơ bản này của người dân.

      Thời điểm diễn ra chuyến thăm của ngài khiến cho việc lên tiếng ủng hộ vài chục công dân Việt Nam độc lập, không phải là đảng viên Đảng Cộng sản muốn ứng cử vào Quốc Hội trở nên quan trọng. Những ứng cử viên độc lập này vận động từ bên trong hệ thống hiện hữu, đưa ra các chương trình tranh cử với các khuyến nghị về cải cách và quản lý đất nước tốt hơn. Họ không đề nghị thay đổi chính quyền, vì số lượng ghế dành cho các nghị viên ngoài đảng rất ít, mà chỉ đơn thuần muốn tham gia điều hành đất nước. Thế nhưng Đảng Cộng sản không phê duyệt cho bất kỳ người nào trong số này được vào danh sách ứng cử. Trong nhiều trường hợp, các cơ quan đảng hoặc chính quyền thực thi một chiến dịch đe dọa để ngăn cản sự thành công của các ứng cử viên này. Chúng tôi đề nghị ngài gặp gỡ một số ứng cử viên nói trên và phát biểu công khai về trường hợp của họ.

      Danh sách Tù nhân Chính trị Hiện tại của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền

      Xóa
    5. Danh sách dưới đây chỉ bao gồm những người đang thi hành bản án tù đã được tuyên, chưa tính số lượng đáng kể những người đang bị tạm giam chờ xét xử, hay những trường hợp bị giam, giữ, xét xử không được công luận biết đến.

      Nguyễn Đình Ngọc (a.k.a Nguyễn Ngọc Già), sinh năm 1966
      Ngô Thị Minh Ước, sinh năm 1959
      Nguyễn Thị Bé Hai, sinh năm 1958
      Nguyễn Thị Trí, sinh năm 1958
      Nguyễn Hữu Vinh (a.k.a Ba Sàm), sinh năm 1956
      Nguyễn Thị Minh Thúy, sinh năm 1980
      Nguyễn Văn Thông, sinh năm 1965
      Đỗ Đình Dũ, sinh năm 1959
      Kpuih Khuông
      Rmah Khil
      Rmah Bloanh
      A Kuin (a.k.a Bă Chăn), sinh năm 1974
      Ngư (a.k.a Bă Săn), sinh năm 1972
      Bùi Thị Minh Hằng, sinh năm 1964
      Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1980
      Điểu B’ré (a.k.a Bạp Bum), sinh năm 1969
      Điểu By Ơ, sinh năm 1967
      Điểu Đong, sinh năm 1966
      Lý Văn Hầu
      Đinh Yum, sinh năm 1963
      Rơ Mah Plă (a.k.a Rmah Blă; a.k.a Ama Em), sinh năm 1968
      Siu Tinh (a.k.a Ama Khâm), sinh năm 1978
      Rưn
      Chi
      Đinh Lý
      Đinh Ngo
      Thạch Thươl, sinh năm 1985
      Liêu Ny, sinh năm 1986
      Ngô Hào, sinh năm 1948
      A Tách (a.k.a Bă Hlôl), sinh năm 1959
      Rung, sinh năm 1979
      Jơnh (a.k.a Chình), sinh năm 1952
      A Hyum (a.k.a Bă Kôl), sinh năm 1940
      Byưk, sinh năm 1945
      Đinh Lứ, sinh năm 1976
      Đinh Hrôn, sinh năm 1981
      Đinh Nguyên Kha, sinh năm 1988
      Phan Văn Thu, sinh năm 1948
      Lê Duy Lộc, sinh năm 1956
      Vương Tấn Sơn, sinh năm 1953
      Đoàn Đình Nam, sinh năm 1951
      Nguyễn Kỳ Lạc, sinh năm 1951
      Tạ Khu, sinh năm 1947
      Từ Thiện Lương, sinh năm 1950
      Võ Ngọc Cư, sinh năm 1951
      Võ Thành Lê, sinh năm 1955
      Võ Tiết, sinh năm 1952
      Lê Phúc, sinh năm 1951
      Đoàn Văn Cư, sinh năm 1962
      Nguyễn Dinh, sinh năm 1968
      Phan Thanh Ý, sinh năm 1948
      Đỗ Thị Hồng, sinh năm 1957
      Trần Phi Dũng, sinh năm 1966
      Lê Đức Động, sinh năm 1983
      Lê Trọng Cư, sinh năm 1966
      Lương Nhật Quang, sinh năm 1987
      Nguyễn Thái Bình, sinh năm 1986
      Trần Quân, sinh năm 1984
      Phan Thanh Tường, sinh năm 1987
      Bùi Văn Trung, sinh năm 1964
      Hồ Đức Hòa, sinh năm 1974
      Đặng Xuân Diệu, sinh năm 1979
      Nguyễn Đặng Minh Mẫn, sinh năm 1985
      Tráng A Chớ, sinh năm 1985
      Trần Vũ Anh Bình, sinh năm 1974
      Nguyễn Kim Nhàn, sinh năm 1949
      Kpuil Mel
      Kpuil Lễ
      Phan Ngọc Tuấn, sinh năm 1959
      Nay Y Nga, sinh năm 1979
      Nguyễn Công Chính (a.k.a Nguyễn Thành Long), sinh năm 1969
      Siu Thái (a.k.a Ama Thương), sinh năm 1978
      Nguyễn Ngọc Cường, sinh năm 1956
      Phạm Thị Phượng, sinh năm 1945
      Trần Thị Thúy, sinh năm 1971
      Phạm Văn Thông, sinh năm 1962
      Siu Hlom, sinh năm 1967
      Siu Nheo, sinh năm 1955
      Siu Brơm, sinh năm 1967
      Rah Lan Mlih, sinh năm 1966
      Rơ Mah Pró, sinh năm 1964
      Rah Lan Blom, sinh năm 1976
      Kpă Sinh, sinh năm 1959
      Rơ Mah Klít, sinh năm 1946
      Phùng Lâm, sinh năm 1966
      Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981
      Đoàn Huy Chương, sinh năm 1985
      Trần Huỳnh Duy Thức, sinh năm 1966
      Rmah Hlach (a.k.a Ama Blut), sinh năm 1968
      Siu Kơch (a.k.a Ama Liên), sinh năm 1985
      Nhi (a.k.a Bă Tiêm), sinh năm 1958
      AmLinh (a.k.a Bả Blưng), sinh năm 1943
      Yưh (a.k.a Bă Nar), sinh năm 1962
      Siu Ben (a.k.a Ama Yôn)
      Rơ Lan Jú (a.k.a Ama Suit)
      Nơh, sinh năm 1959
      Rôh, sinh năm 1962
      Pinh, sinh năm 1967
      Rơ Mah Then, sinh năm 1985
      Siu Wiu
      Nguyễn Văn Lý, sinh năm 1946
      Brong, sinh năm 1964
      Y Kur BĐáp
      Y Jim Êban

      Human Rights Watch

      Xóa
  2. Những con người này xuất hiện, làm vui cho thiên hạ một chầu rồi lai im lỉm im lìm mà thôi, cho nên nếu không phải hề thì vào vai diễn viên hài gây cười cho xã hội

    Trả lờiXóa
  3. "Trên các trang face cá nhân, những zân chủ rởm như Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Đình Hà, Nguyễn Quang A, Trương Văn Dũng… đều tìm cách đăng tải những thông tin về việc sẽ tự ứng cử đại biểu quốc hội". Tuy nhiên những việc làm đó không thể che giấu được bản chất chống đối chống đối của chúng, cuối cùng vẫn bị người dân vạch mặt là những kẻ thiếu đức, thiếu tài

    Trả lờiXóa
  4. Phải chăng với làng dân chủ thì “Đại biểu Quốc hội là người đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân, truyền đạt tiếng nói của người dân đến Quốc hội. Đại biểu Quốc hội mà không gần dân, không lắng nghe tiếng nói của người dân thì làm sao đại diện cho nhân dân được. đúng là họ đã gieo nhân nào gặp quả nấy

    Trả lờiXóa
  5. Bắt đầu từ khi phong trào tự ứng cử khởi xướng lên tôi đã nghĩ rằng các nhà rận chủ đang diễn hài, làm một gameshow trò cười cho thiên hạ bởi Nguyễn Quang A cho rằng ứng cử cho đỡ buồn, vượng râu thì không cần đóng thếu nên ứng cử cho vui như đi thi, Mai khôi thì ứng cử để quảng cáo bán xe đạp điện... Trò hề này thực sự mất vui nếu như không phải là "đạo diễn" Nguyễn Quang A dựng lên

    Trả lờiXóa
  6. Phong trào tự ứng cử chẳng qua là một màn hài kịch mà đám dân chủ giả hiệu dựng lên do đạo diễn chính là Nguyễn Quang A. Ban đầu đám người này chỉ muốn đánh bóng tên tuổi mình hoặc chỉ là những kẻ ảo tưởng nặng về chính trị mới tham gia. Tuy nhiên đám dân chủ này đã một bị vố đau khi biết nhân dân đã thẳng thừng loại bỏ với lèo tèo được 1 vài phiếu của người quen

    Trả lờiXóa
  7. Các đối tượng dân chủ trong những năm qua đã liên tục diễn những vai hài, trở thành những diễn viên thực thụ trong hoạt động chống phá, xuyên tạc. Các phong trào dân chủ mà những đối tượng này dựng lên luôn được tô vẽ bằng những ngôn từ, hoạt động mang nội dung tốt đẹp, với khẩu hiệu là đấu tranh vì quyền lợi của nhân dân, của đất nước.
    Nhưng qua từng phong trào bản chất thật của chúng đã bị bốc trần đó là các đối tượng này làm việc cho các thế lực bên ngoài, các tổ chức phản động với mục đích là chống lại đất nước, chống lại quyền lợi quốc gia dân tộc.
    Phải sống cuộc sống hai mặt nên có thể thấy các nhà dân chủ quả là những diễn viên tài ba.

    Trả lờiXóa
  8. Lý do mà họ đưa ra không có gì mới, nào là chính quyền cố tình loại họ thông qua sắp xếp người này người khác phát biểu, rằng chính quyền không cho họ quay phim, chụp ảnh, rằng hình thức bỏ phiếu kín là có gian lận, không công bằng, rằng hội nghị cử tri là buổi đấu tố, rằng buổi hội nghị cử tri có Công an theo dõi chặt chẽ, rằng họ đã bị tước đi cơ hội đưa tâm và tài để phục vụ đất nước

    Trả lờiXóa
  9. đối với Hội nghị cử tri tại nơi cư trú của chính “thủ lĩnh” phong trào tự ứng cử Nguyễn Quang A, người ta cho Nguyễn Quang A quay phim, chụp ảnh thoải mái. Thậm chí, dù Nguyễn Quang A đã huy động cả một lô một lốc bè lũ con nhang đệ tử của mình đến gây rối tại nơi diễn ra hội nghị cử tri, mang theo đầy đủ các phương tiện ghi âm, ghi hình nhưng buổi hội nghị vẫn diễn ra bình thường. Đến ngay Nguyễn Quang A cũng phải thừa nhận rằng, không ai gây khó khăn cho Nguyễn Quang A trong quá trình lấy phiếu tín nhiệm cả. Chính bản thân Nguyễn Quang A còn hí hửng khoe rằng mình đã quay phim ghi hình trên 10 GB (gigabytes) băng hình và âm thanh của toàn bộ diễn tiến.

    Trả lờiXóa
  10. Thật đáng xấu hổ cho Nguyễn Quag A.trong quá trình lấy phiếu tín nhiệm Nguyễn Quang A, cũng bằng hình thức giơ tay biểu quyết để Nguyễn Quang A biết rõ ai ủng hộ mình và không ủng hộ mình. Giả sử nếu như thực tế Nguyễn Quang A có nhiều người ủng hộ thì chắc chắn đến lúc biểu quyết họ lại không giơ tay. Việc Nguyễn Quang A được 6 phiếu ủng hộ đã nói lên tất cả.

    Trả lờiXóa
  11. Dù các nhà “dân chủ” có công nhận hay không công nhận kết quả hội nghị cử tri thì sự thực vẫn là các nhà “dân chủ” đã bị nhân dân bất tín nhiệm. Và chắc chắn họ sẽ không bao giờ trở thành đại biểu nhân dân được. Nếu một trong những con người đó trở thành đại biểu quốc hội chắc có lẽ Đất nước sẽ lại bị ô uế

    Trả lờiXóa
  12. Có thể nhận thấy đã tham gia chính trị thì phải chấp nhận bị người khác dèm pha, bị người khác nói ra những việc làm không tốt của mình, đó là cần thiết để làm cho mình tiến bộ hơn. Tham gia chính trị thì cũng là tham gia cuộc cơi công bằng, ai cũng bị phê phán trước nhân dân, nhà dân chủ cũng không là ngoại lệ, đã thua rồi lại còn bày trò vu cáo, tố cáo, yêu cầu xử lý những người đã tố cáo mình thì đó là chuyện hết sức vớ vẩn, nhất là khi những nhà dân chủ không chứng minh được những lời tố cáo đó là sai sự thật.

    Trả lờiXóa
  13. Những mục tiêu đấu tranh của những nhà dân chủ thì cực kì hợm hĩnh, chỉ biết chung chung là bài Trung Quốc xâm lược, bảo vệ biển đảo của tổ quốc. Nếu chương trình hành động như thế này thì ai cũng nói được, kể cả thằng trẻ con lên lớp 3 nghe thời sự nhiều cũng có thể phát biểu được những câu như vậy không hề có gì đặc biệt cả

    Trả lờiXóa
  14. Việc tự ra ứng cử thì không phải là lên mạng chém gió vài điều, nộp hồ sơ ứng cử là có thể trở thành lãnh tụ lãnh đạo đất nước này, cần có cái đầu, khối óc và kiến thức thực sự chứ không phải là suốt ngày dán mặt vào cái máy tính để học đòi làm anh hùng bàn phím. Học cách chấp nhận, biết sai mà sửa đó là nguyên tắc phải học và phải hiểu, mình không tốt còn muốn chặn họng người khác phê phán mình sao? Thật là vô lý.

    Trả lờiXóa
  15. Tham gia chính trị thì cũng là tham gia cuộc chơi công bằng, ai cũng bị phê phán trước nhân dân, nhà "dân chủ" cũng không là ngoại lệ, đã thua rồi lại còn bày trò vu cáo, tố cáo, yêu cầu xử lý những người đã tố cáo mình thì đó là chuyện hết sức vớ vẩn, nhất là khi những nhà dân chủ không chứng minh được những lời tố cáo đó là sai sự thật.

    Trả lờiXóa
  16. Thất bại là điều đã được dự đoán từ trước, làm sao mà bọn có bản chất xấu xa như thế này có thể ứng cử được vào đại biểu quốc hội. Những con số phiếu bầu ủng hộ của cử tri đối với ông Nguyễn Quang A và các nhà dân chủ khác đã phản ánh lòng tin của người dân đối với những ứng cử viên này. Toàn là những con số không quá bán, thậm chí còn rất thấp bởi những nhà dân chủ tự ứng cử đại biểu quốc hội không đủ đạo đức và tài năng để mọi người tín nhiệm được.

    Trả lờiXóa
  17. Nhìn lại xem trong đám rận tham gia ứng cử có được ai tử tế, có học thức thì đạo đức chẳng ra gì, đến hàng xóm còn chưa biết tên, học hàng còn chưa nhìn thấy mặt thì lấy gì đủ tư cách làm đại biểu quốc hội đây. Những kẻ dân chủ cuội đã bắn 1 mũi tên trúng 2 mục đích. Một là chúng đã tạo ra sự khó chịu cho nhân dân trong đợt bầu cử này khi phải mất thời gian với những kẻ bệnh hoạn, rác rưởi của xã hội. Hai là, tiền của các tổ chức phản động lưu vong đã đổ đầy vào mồm chúng.

    Trả lờiXóa
  18. Nhiều ý kiến bức xúc là một người như Nguyễn Quang A từng đứng dưới cờ vàng ba sọc của chế độ Việt Nam Cộng hòa để diễn thuyết về quá trình chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam mà ứng cử Quốc hội là hoàn toàn với mục đích không trong sáng, không vì lợi ích của nhân dân, đất nước. Cuối cùng chúng ta cũng đã thấy cái kết cục của bọn chúng, tuy biết là chúng sẽ thất bại thôi nhưng cũng không nghĩ là quá thảm hại như thế này, thế mới biết dân ta cũng tỉnh vô cùng.Âm mưu của những kẻ này đã bị nhân dân nhìn thấy thế nên những kẻ này làm sao có thể dễ dàng thực hiện được âm mưu của chúng và đồng thời chắc chắn rằng chúng sẽ thất bại mà thôi

    Trả lờiXóa
  19. Đúng là nhiều chiêu trò. nhưng tiếc rằng dù họ làm cách nào thì nhân dân Việt Nam ta trước sau gì cũng đều thấy rõ được bản chất xấu xa của bọn đối lập chống phá. những chiêu trò để qua mắt mọi người nhưng chắc chắn một điều rằng những chiêu trò đó sớm hay muộn thì cũng bị lộ rõ bản chất.

    Trả lờiXóa
  20. Mục đích của những kẻ dân chủ dởm này đơn giản chỉ tự dừng ứng cử không mà đi kèm với tuyên bố tự dừng ứng cử là họ sẽ đẩy mạnh tuyên truyền rằng việc tự dừng ứng cử là để phản đối bầu cử không công bằng, rằng họ thực sự có tâm có tài muốn đưa tâm và tài phục vụ đất nước nhưng vì chính quyền cố tình loại họ ra bằng hội nghị cử tri nên họ tuyên bố tự dừng ứng cử xem như một cách tẩy chay bầu cử Quốc hội.

    Trả lờiXóa
  21. Chúng ta cũng không lạ lẫm gì với những hình ảnh mà những “ứng cử viên dân chủ” đại biểu Quốc hội này thường xuyên tham gia biểu tình, tụ tập đông người trái phép, lợi dụng “tưởng niệm” để gây rối trật tự công cộng, cố ý tạo ra các tình huống xô xát với lực lượng chức năng, trả lời phỏng vấn của các báo đài chống cộng, công khai chống đối các chính sách của Đảng và nhà nước, xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyễn Giáp và các lãnh đạo nhà nước khác hay cổ vũ cho hành động vi phạm pháp luật của những kẻ như Nguyễn Hữu Vinh, Lê Quốc Quân, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Viết Dũng….

    Trả lờiXóa
  22. Đối với những ứng viên có đầy đủ năng lực, tư chất, phẩm chất cá nhân sáng ngời, có uy tín với quần chúng, đồng nghiệp thì ắt hẳn họ dù có phải qua bao nhiêu vòng hiệp thương, lấy bao nhiêu ý kiến nhận xét của dân cũng chẳng hề nao núng, hay lo lắng bị loại, bởi dân không bầu họ thì biết bầu ai giỏi hơn để đại diện cho quyền lợi chính mình. Cái đẹp bao giờ cũng “hữu xạ tự nhiên hương”. Đó mới là lẽ sống, xin nhắc lại cho các vị dân chủ cuội nhớ là thế, gian tà thì sao qua cửa ánh sáng được

    Trả lờiXóa
  23. Màn kịch tự ứng cử bầu cử đại biểu quốc hội do đám “dân chủ” xướng xuất đã thất bại thảm hại. Tại Hội nghị lấy ý kiến cử tri tại nơi cư trú ông Nguyễn Quang A, bà Nguyễn Thị Hạnh, gần đây nhất có Nguyễn Kim Anh đã bị loại khi số phiếu tín nhiệm rất thấp chỉ thê thảm có vài phiếu. Toàn những người không có năng lực và phẩm chất, không có sự tín nhiệm của quần chúng nhân dân thì bị loại là quá đúng. Hãy thay đổi nếu muốn trở thành đại biểu quốc hội các bạn nhé.

    Trả lờiXóa
  24. Ông Nguyễn Quang A tự ứng cử và đã lọt qua hai vòng hiệp thương. Ông tự nhận mình được vài nghìn người ủng hộ. Nhưng sự việc xảy ra gần đây làm người ta phải xem xét lại ông Nguyễn Quang A có đủ tư cách trở thành đại biểu quốc hội, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất. Thực tế thì sao, ai cũng biết, rận già Quang A tại hội nghị lấy phiếu tín nhiệm nơi cư trú chỉ nhận được 6/75 phiếu, may mà 6 chứ không phải là 0/75 thì nhục không có chỗ nào mà chui ý, chết vì cái bệnh hoang tưởng thôi. Quang A cũng là hình ảnh tiêu biểu nhất của đám rận, to mồm lắm nhưng thực chất đều chả là gì cho xã hội cả

    Trả lờiXóa
  25. Đâu phải bất kì ai muốn tự ứng cử vào đại biểu Quốc hội là đều bị loại đâu chứ. Quốc hội là dành cho những người có đức có tài, những người sống và làm việc được nhân dân quần chúng ủng hộ chứ không phải là ai muốn làm cũng làm được. gười Việt ta vẫn thường nói, chẳng đâu bằng “hàng xóm láng giềng”, “bán anh em xa mua láng giềng gần” để nói về mối quan hệ gắn bó giữa những người cùng cư trú trong một địa phương, một xóm, làng, tổ dân phố. Người nào sống thế nào, tốt hay xấu, có năng lực, có thực tâm, có vì người khác hay không, những người hàng xóm, những bạn bè đồng nghiệp là người nắm rõ nhất. Thật hổ thẹn cho phong trào dân chủ Việt, thời gian vừa qua họ đã có những hoạt động tích cực để hướng tới phá hoại kỳ Bầu cử Đại biểu quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp tới đây, nhưng cuối cùng ai cũng đều thất bại, nhà nhà rận đều thất bại. 1 thất bại đã được báo trước

    Trả lờiXóa
  26. Việc một ứng viên dù là tự ứng cử, hay được đề cử vào danh sách bầu cử Quốc hội phải là người đáp ứng được đầy đủ các tiêu chí của Luật bầu cử đưa ra, cụ thể phải là người có đạo đức tốt, không có án tích, có trình độ, trách nhiệm đối với xã hội, và đặc biệt phải là người có uy tín, ảnh hưởng tích cực đối với đông đảo quần chúng nhân dân nơi sống, làm việc… Vậy thử hỏi trong số các anh hùng hào kiệt làng rận đưa ra để tự ứng cử thì thế nào hả? Nên kết quả bỏ phiếu tín nhiệm đã nói lên tất cả. Nhẽ ra đám rận nên biết điều chút chứ, nên tự rút lui để vớt vát tý danh dự không????

    Trả lờiXóa
  27. Hưởng ứng “lời kêu gọi” “Phong trào tự ứng cử độc lập” của ông Nguyễn Quang A, đến nay đã có một số “zân chủ” quốc nội như Nguyễn Tường Thụy (Thụy say), Nguyễn Đình Hà, Lê Văn Luân, Đặng Phương Bích, Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Công Vượng (Vượng râu), Nguyễn Trung Lĩnh, Võ An Đôn… nộp hồ sơ tự ứng cử đại biểu Quốc hội. Và lần lượt họ đã phải dừng cuộc chơi theo những cách giống nhau, bị nhân dân, hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp tố cáo những việc làm xấu, đạo đức tồi, chuyên môn thì càng không. Như vậy thì đây là điều hoàn toàn hợp lý, đúng quy luật tự nhiên thôi mà. Phải không các bạn nhỉ

    Trả lờiXóa
  28. Thực tế cũng đã chứng minh điều đó rồi còn gi. Cho nên rằng toàn Đảng toàn dân ta hãy cùng đồng lòng bầu chọn những người con ưu tú, vì sự nghiệp phát triển đất nước chứ không phải đám phá hoại, ăn hại này. Việc ra ứng cử Đại biểu Quốc hội không cứ là thắng cử hay bại, cái thành công là ở chỗ người dân nhận thức thế nào về các ứng viên, nhận thức thế nào về giá trị dân chủ. Đó là điều mà các vị dân chủ dởm của chúng ta không nhận ra, toàn là hạng năng lực yếu kém, lối sống không mẫu mực cộng hưởng với thành tích chống phá chế độ có số má, các ứng viên này dễ dàng bị loại ngay từ vòng lấy phiếu tín nhiệm.hehe

    Trả lờiXóa
  29. Cũng may là dư luận thấy được mọi luận điệu vu cáo Ủy ban bầu cử “gây khó khăn”, người dân “đấu tố”.. quyền ứng cử của chúng cũng như việc sẽ bị gạt ra khỏi danh sách ứng cử là “độc tài, độc đảng” mà chúng đang và sẽ lu loa tới đây, chỉ là chiêu ăn vạ kiểu Chí Phèo mà chúng đã “định giá, định lượng” được từ trước, chỉ là tự động diễn xuất theo “lập trình” sẵn có mà thôi.

    Trả lờiXóa
  30. Nhân dân ta cần đoàn kết, đóng góp xây dựng với Đảng, cần tăng trưởng kinh tế 6,5% mỗi năm, biệt thự mọc lên khắp xóm làng, đường nhựa và bê tông len lỏi khắp xóm làng, chung cư cao ốc mọc lên khắp các thành phố, xe hơi chạy đầy đường tắc nghẽn cả giao thông, điện, nước sạch, tivi, tủ lạnh, máy điều hoà, máy giặt, quạt điện, bếp điện, gas, bếp từ, bếp hồng ngoại, nồi áp suất, nồi cơm điện, lò vi sóng, điện thoại thông minh, laptop…tràn vào mọi nhà nông thôn, thành thị, vùng núi, hải đảo…

    Trả lờiXóa
  31. Không giống như Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Quang A là kẻ hô hào bầy đàn rận chủ ra ứng cử đại biểu Quốc hội. Thế nên hắn không thể như Nguyễn Tường Thụy "khôn lỏi" đánh bài chuồn để vớt vát danh dự. Hắn buộc phải diễn hết vở diễn của mình mặc dù biết số phận mình cũng không khác gì của đồng bọn.

    Trả lờiXóa
  32. Thư của ông Brad Adams gửi Tổng thống Barack Obama về vấn đề Việt Nam

    Kính gửi: Tổng thống Barack Obama
    Nhà Trắng
    Washington DC
    Về vấn đề Việt Nam

    Thưa ngài Tổng thống,

    Nhân dịp ngài đang chuẩn bị cho chuyến thăm Việt Nam vào tháng tới, chúng tôi viết thư này để nhấn mạnh những mối quan ngại nhân quyền chủ chốt và đề nghị ngài bày tỏ trong các cuộc gặp công khai cũng như riêng tư với giới chức Việt Nam.

    Như ngài đã biết, chính quyền Việt Nam vẫn là một trong những chính quyền hà khắc nhất thế giới. Các quyền tự do cơ bản như tự do chính kiến, tự do nhóm họp và lập hội bị hạn chế ngặt nghèo. Báo chí và mạng Internet bị kiểm soát và kiểm duyệt. Đảng Cộng sản Việt Nam điều khiển mọi tổ chức chính trị – xã hội và sử dụng những tổ chức này để duy trì vị thế cầm quyền của mình. Không có bầu cử đích thực; những cuộc bầu cử Quốc Hội tổ chức vào tháng Năm chỉ là một hình thức diễn kịch chính trị. Các tòa án là cơ quan của đảng và thiếu tính độc lập. Cũng trong tình trạng tương tự, các công đoàn độc lập không được phép thành lập.

    Tóm lại, Việt Nam là một quốc gia công an trị. Theo quan điểm của chúng tôi, ưu tiên chính của các nhà lãnh đạo sẽ tiếp đón ngài là duy trì vị thế cầm quyền của đảng họ. Về vấn đề này, xin lưu ý rằng tân Chủ tịch nước của Việt Nam, Tướng Trần Đại Quang, nguyên là người đứng đầu Bộ Công an đầy tai tiếng. Việc Bộ Chính trị chọn ông Quang làm Chủ tịch thể hiện nhiều điều về thứ tự ưu tiên của họ.

    Có rất nhiều vấn đề về nhân quyền ngài có thể đề cập trong chuyến thăm, như quyền tự do ngôn luận và nhóm họp, vấn đề tù nhân chính trị và quyền của người lao động, cùng với nhiều nội dung khác. Chúng tôi sẽ tóm tắt các vấn đề này sau đây, trong bản phụ lục đính kèm thư này.

    Nhưng có tầm quan trọng không kém các vấn đề cụ thể nói trên là thông điệp tổng thể và cách thức bày tỏ thông điệp đó của ngài. Chúng tôi tin rằng các hoạt động trong chuyến thăm gần đây tới Cuba của ngài đã đưa ra một mô hình tốt cho chuyến đi sắp tới: gặp gỡ các cựu tù nhân chính trị, các nhà hoạt động và bất đồng chính kiến; tổ chức họp báo chung với lãnh đạo nước chủ nhà và cùng trả lời các câu hỏi từ các nhà báo độc lập; và các bài phát biểu hướng tới dân chúng trong đó nêu rõ rằng mức độ phát triển quan hệ giữa hai quốc gia tùy thuộc vào kết quả thực thi những cải cách lớn của chính quyền Việt Nam nhằm cải thiện các quyền con người cơ bản. Chúng tôi tin rằng những lời nói và việc làm của ngài trong thời gian ở Việt Nam có thể mang lại những tiến bộ trước mắt và lâu dài trong các vấn đề thiết yếu, đặc biệt là sẽ tác động đến cuộc tranh luận vẫn đang diễn tiến – dù bị kìm hãm – ở Việt Nam về hướng đi của đất nước này.

    Rất nhiều người ở Việt Nam trông chờ ngài và Hoa Kỳ cổ vũ những giá trị họ đang theo đuổi bất chấp những rủi ro cực lớn. Chúng tôi đề nghị ngài phát biểu thẳng thắn rằng Hoa Kỳ ủng hộ những nhà hoạt động dũng cảm và dân chúng nói chung trong cuộc tranh đấu giành những quyền tự do mà người dân Hoa Kỳ coi là chuyện đương nhiên. Chúng tôi hy vọng ngài sẽ phát biểu rõ rằng Hoa Kỳ mong các đối tác của mình tạo lập được một môi trường sống nơi các cá nhân và tổ chức có tư duy độc lập có điều kiện phát triển, nơi luật pháp được áp dụng để bảo vệ chứ không phải để đàn áp công dân.

    Chính quyền Việt Nam cần được nghe một cách rõ ràng từ phía Hoa Kỳ rằng, dù quan hệ ngoại giao giữa hai bên có khả năng được thắt chặt hơn, nhưng việc thúc đẩy và bảo vệ các tiêu chuẩn nhân quyền được quốc tế công nhận – trong số đó nhiều nội dung Việt Nam từng cam kết nhưng trên thực tế phớt lờ đi – là một điều cần thiết. Nếu những bước đó không được thực hiện, chính phủ Hoa Kỳ sẽ bị Quốc Hội và công luận hạn chế khả năng xúc tiến quan hệ chặt chẽ hơn với Việt Nam về kinh tế, quân sự và an ninh.

    Xin cảm ơn ngài đã quan tâm và chúng tôi mong được tiếp tục trao đổi thêm về các vấn đề này với các trợ lý của ngài.

    Kính thư,

    Brad Adams
    Giám đốc Điều hành
    Ban Á Châu

    Phụ lục: Các Vấn đề Then chốt về Nhân quyền

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tù nhân Chính trị

      Hiện có hơn 100 tù nhân chính trị được xác định đang bị giam giữ trong các trại giam ở Việt Nam. Như ngài đã biết, chính quyền Việt Nam thường coi những người ủng hộ dân chủ và nhân quyền như những kẻ tội phạm và mối nguy đối với an ninh quốc gia. Chính quyền sử dụng hàng loạt điều luật mơ hồ và hà khắc để nhằm bịt miệng những người lên tiếng phê phán và bất đồng chính kiến.

      Cuối bản phụ lục này là danh sách các vụ được biết công khai. Tuy nhiên, tổng số thực tế có thể nhiều hơn. Vào tháng Mười một năm 2015, đương kim Chủ tịch nước, Tướng Trần Đại Quang – khi đó đang là Bộ trưởng Bộ Công an – công khai báo cáo với Quốc Hội Việt Nam rằng trong khoảng thời gian từ tháng Sáu năm 2012 cho đến thời điểm đó, “ngành công an đã tiếp nhận, bắt giữ, xử lý 1.410 vụ, 2.680 đối tượng xâm phạm an ninh quốc gia.” Cũng trong khoảng thời gian này, ông ta nói “số đối tượng chống đối” đã “lập hơn 60 hội, nhóm bất hợp pháp dưới danh nghĩa dân chủ, nhân quyền với khoảng 350 đối tượng tham gia ở 50 tỉnh, thành.”

      Chúng tôi đã viết thư và đề nghị chính quyền Việt Nam cung cấp chi tiết về các vụ này, nhưng cho đến nay chưa nhận được hồi âm gì.

      Chúng tôi cũng nhận được thông tin về các vụ bắt giữ người Thượng ở Tây Nguyên, nhưng vì những người điều tra về nhân quyền không thể tiếp cận khu vực này của Việt Nam, thông tin nói trên không thể kiểm chứng được. Tuy nhiên, chúng tôi đã phỏng vấn được những đợt người Thượng liên tiếp chạy trốn sang Campuchia để tránh bị đàn áp.

      Trước chuyến đi vào tháng Năm của ngài, chúng tôi khuyến nghị rằng ngài nên thông báo với chính quyền Hà Nội về ý định sẽ công khai đề cập đến vấn đề tù nhân chính trị và nêu đích danh tên một vài người mà ngài mong được phóng thích vô điều kiện. Ngài cũng nên nói rõ ràng rằng việc phóng thích tù nhân chính trị rồi buộc họ đi lưu vong là một cách hành xử không chấp nhận được. Và dù việc phóng thích từng người tù nhân chính trị là một việc làm đáng hoan nghênh, chúng tôi hy vọng ngài sẽ bày tỏ quan điểm rằng chỉ có phóng thích tù nhân chính trị thì chưa phải là cải cách.

      Đánh đập và Sách nhiễu Các Nhà Hoạt động và Bất đồng Chính kiến

      Chúng tôi cũng đề nghị ngài, trong các buổi gặp gỡ cả công khai lẫn riêng tư, bày tỏ mối quan ngại về sự gia tăng số vụ những nhà bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền bị sách nhiễu hay hành hung dưới bàn tay của công an hay nhân viên công lực mặc thường phục. Năm 2015, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ghi nhận có ít nhất 45 trường hợp các nhà bất đồng chính kiến hay bảo vệ nhân quyền bị tấn công, trong đó có những vụ đánh đập, đe dọa và phá hủy tài sản. Các vụ mới vẫn tiếp tục diễn ra trong năm 2016. Những vụ này dường như được tiến hành theo lệnh và/hoặc có sự chấp thuận chính thức vì chính quyền muốn tìm biện pháp khác để tránh phải xét xử công khai hòng làm im tiếng các nhà bất đồng chính kiến – là cách làm vốn bị nhiều dư luận phản đối.

      Chính quyền Việt Nam cũng ngăn cản ngày càng nhiều nhà bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền đi ra nước ngoài. Tổng kết lại, cho dù con số các vụ bắt bớ và xét xử các nhà bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền có vẻ đã giảm, nhưng chính quyền lại gia tăng sách nhiễu, đe dọa và cản trở việc đi lại của họ.

      Xóa
    2. Cải cách Pháp luật

      Trong các bài phát biểu công khai và trong bất kỳ cuộc họp báo nào, chúng tôi đề nghị ngài lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ các quyền tự do ngôn luận, nhóm họp và lập hội.

      Việt Nam vẫn duy trì một hệ thống pháp lý nặng tính đàn áp. Bộ luật hình sự của Việt Nam hình sự hóa hành vi phê phán chính quyền, và nhiều điều luật khác hạn chế các hoạt động của các tổ chức tôn giáo, công đoàn và liên đoàn, các tổ chức phi chính phủ và báo chí. Việt Nam đã cam kết cải cách một số các điều luật có vấn đề này, nhưng chúng vẫn còn nguyên trong các văn bản pháp luật và được thường xuyên sử dụng nhằm đối phó với các nhà bất đồng chính kiến và phê phán chính phủ.

      Chúng tôi đề nghị ngài nhắc lại những mối quan ngại của Hoa Kỳ về tốc độ cải cách chậm trễ và nêu cụ thể các điều luật – ví dụ như các điều luật hình sự cấm “các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” (điều 79 bộ luật hình sự, có mức án cao nhất là tử hình); “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” (điều 87, có mức án tới 15 năm tù); “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” (điều 88, có mức án tới 20 năm tù); “gây rối trật tự” (điều 89, có mức án tới 15 năm); “trốn đi nước ngoài hoặc trốn ở lại nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân” (điều 91, mức án tới tù chung thân); và “các hình phạt bổ sung,” tước đi một số quyền của những người bị kết án về tội “an ninh quốc gia”, phải chịu quản chế tới năm năm và có thể bị tịch thu một phần hoặc tất cả tài sản (điều 92).

      Trong tháng Mười một năm 2015, Quốc Hội đã thông qua bộ luật hình sự mới sẽ có hiệu lực bắt đầu từ tháng Bảy năm 2016. Bộ luật sửa đổi có các điều khoản nặng nề hơn, ví dụ như điều 109 (trước đây là điều 79); điều 117 (trước đây là điều 88); và điều 118 (trước đây là điều 89) đều có một điều khoản mới là “người chuẩn bị phạm tội có thể bị phạt tù từ một đến năm năm.” Việt Nam cũng sử dụng những điều luật khác để nhằm vào những người bất đồng chính kiến ôn hòa, trong đó có điều “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” (điều 258), “gây rối trật tự công cộng” (điều 245), và các cáo buộc khác như trốn thuế. Chúng tôi cũng yêu cầu ngài nêu lên các quan ngại về bộ luật tố tụng hình sự, đặc biệt là các điều khoản cho phép tạm giam trong thời gian dài và không được liên lạc với người thân trong các trường hợp bị cho là vi phạm an ninh quốc gia.

      Quyền của Người Lao động

      Như ngài đã biết, Thỏa thuận Tăng cường Hợp tác về Lao động và Thương mại Việt-Mỹ đòi hỏi phải có các cải cách sâu sắc trong hệ thống pháp luật Việt Nam về các vấn đề lao động, và buộc chính quyền Việt Nam phải đóng cửa các cơ sở quản chế hành chính có sử dụng lao động cưỡng bức. Quan trọng hơn, kế hoạch này yêu cầu chính quyền Việt Nam cho phép các liên đoàn lao động được phép thành lập trong vòng năm năm. Nếu sau năm năm Việt Nam vẫn chưa cho phép các liên đoàn ra đời, Hoa Kỳ có thể trừng phạt đơn phương bằng cách áp đặt lại mức thuế hoặc chấm dứt chế độ giảm thuế hiện có, để tạo ra áp lực khiến Việt Nam thực hiện yêu cầu trên.

      Tuy nhiên, như chúng tôi đã từng nêu, lời đe dọa sẽ áp dụng chế tài không phải là chế tài. Vì việc giảm thuế hay chấm dứt giảm thuế không tự nhiên xảy ra, một nội các Hoa Kỳ trong tương lai có thể quyết định không thực hiện chế tài này vì một số lý do ngoại giao hay kinh tế. Vì vẫn chưa rõ khả năng và thời điểm TPP bắt đầu có hiệu lực, chúng tôi đề nghị ngài nói rõ với phía Việt Nam rằng dù các điều khoản cụ thể của thỏa thuận Việt Mỹ có ra sao chăng nữa, điều thiết yếu là Việt Nam cần nhanh chóng sửa đổi hoặc bãi bỏ các điều luật lao động liên quan để đảm bảo quyền tự do lập hội và các quyền liên quan, xét từ khía cạnh chính trị và ngoại giao.

      Xóa
  33. Chính quyền Dân chủ

    Chuyến thăm của ngài diễn ra cùng một tháng với sự kiện Đảng Cộng sản cử ra – chứ không phải dân bầu – Quốc Hội mới với nhiệm kỳ năm năm. Vài tháng trước, Chủ tịch nước và Thủ tướng mới đã được bổ nhiệm.

    Chúng tôi tin rằng một trong những bước quan trọng nhất ngài có thể thực hiện trong chuyến thăm là công khai kêu gọi chính quyền đưa ra cam kết về tổ chức bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam. Như ngài đã từng làm ở các quốc gia khác, chúng tôi đề nghị ngài lên tiếng mạnh mẽ về những giá trị của điều hành dân chủ và trách nhiệm lịch sử của các nhà lãnh đạo khi tước bỏ những quyền cơ bản này của người dân.

    Thời điểm diễn ra chuyến thăm của ngài khiến cho việc lên tiếng ủng hộ vài chục công dân Việt Nam độc lập, không phải là đảng viên Đảng Cộng sản muốn ứng cử vào Quốc Hội trở nên quan trọng. Những ứng cử viên độc lập này vận động từ bên trong hệ thống hiện hữu, đưa ra các chương trình tranh cử với các khuyến nghị về cải cách và quản lý đất nước tốt hơn. Họ không đề nghị thay đổi chính quyền, vì số lượng ghế dành cho các nghị viên ngoài đảng rất ít, mà chỉ đơn thuần muốn tham gia điều hành đất nước. Thế nhưng Đảng Cộng sản không phê duyệt cho bất kỳ người nào trong số này được vào danh sách ứng cử. Trong nhiều trường hợp, các cơ quan đảng hoặc chính quyền thực thi một chiến dịch đe dọa để ngăn cản sự thành công của các ứng cử viên này. Chúng tôi đề nghị ngài gặp gỡ một số ứng cử viên nói trên và phát biểu công khai về trường hợp của họ.

    Danh sách Tù nhân Chính trị Hiện tại của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Danh sách dưới đây chỉ bao gồm những người đang thi hành bản án tù đã được tuyên, chưa tính số lượng đáng kể những người đang bị tạm giam chờ xét xử, hay những trường hợp bị giam, giữ, xét xử không được công luận biết đến.

      Nguyễn Đình Ngọc (a.k.a Nguyễn Ngọc Già), sinh năm 1966
      Ngô Thị Minh Ước, sinh năm 1959
      Nguyễn Thị Bé Hai, sinh năm 1958
      Nguyễn Thị Trí, sinh năm 1958
      Nguyễn Hữu Vinh (a.k.a Ba Sàm), sinh năm 1956
      Nguyễn Thị Minh Thúy, sinh năm 1980
      Nguyễn Văn Thông, sinh năm 1965
      Đỗ Đình Dũ, sinh năm 1959
      Kpuih Khuông
      Rmah Khil
      Rmah Bloanh
      A Kuin (a.k.a Bă Chăn), sinh năm 1974
      Ngư (a.k.a Bă Săn), sinh năm 1972
      Bùi Thị Minh Hằng, sinh năm 1964
      Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1980
      Điểu B’ré (a.k.a Bạp Bum), sinh năm 1969
      Điểu By Ơ, sinh năm 1967
      Điểu Đong, sinh năm 1966
      Lý Văn Hầu
      Đinh Yum, sinh năm 1963
      Rơ Mah Plă (a.k.a Rmah Blă; a.k.a Ama Em), sinh năm 1968
      Siu Tinh (a.k.a Ama Khâm), sinh năm 1978
      Rưn
      Chi
      Đinh Lý
      Đinh Ngo
      Thạch Thươl, sinh năm 1985
      Liêu Ny, sinh năm 1986
      Ngô Hào, sinh năm 1948
      A Tách (a.k.a Bă Hlôl), sinh năm 1959
      Rung, sinh năm 1979
      Jơnh (a.k.a Chình), sinh năm 1952
      A Hyum (a.k.a Bă Kôl), sinh năm 1940
      Byưk, sinh năm 1945
      Đinh Lứ, sinh năm 1976
      Đinh Hrôn, sinh năm 1981
      Đinh Nguyên Kha, sinh năm 1988
      Phan Văn Thu, sinh năm 1948
      Lê Duy Lộc, sinh năm 1956
      Vương Tấn Sơn, sinh năm 1953
      Đoàn Đình Nam, sinh năm 1951
      Nguyễn Kỳ Lạc, sinh năm 1951
      Tạ Khu, sinh năm 1947
      Từ Thiện Lương, sinh năm 1950
      Võ Ngọc Cư, sinh năm 1951
      Võ Thành Lê, sinh năm 1955
      Võ Tiết, sinh năm 1952
      Lê Phúc, sinh năm 1951
      Đoàn Văn Cư, sinh năm 1962
      Nguyễn Dinh, sinh năm 1968
      Phan Thanh Ý, sinh năm 1948
      Đỗ Thị Hồng, sinh năm 1957
      Trần Phi Dũng, sinh năm 1966
      Lê Đức Động, sinh năm 1983
      Lê Trọng Cư, sinh năm 1966
      Lương Nhật Quang, sinh năm 1987
      Nguyễn Thái Bình, sinh năm 1986
      Trần Quân, sinh năm 1984
      Phan Thanh Tường, sinh năm 1987
      Bùi Văn Trung, sinh năm 1964
      Hồ Đức Hòa, sinh năm 1974
      Đặng Xuân Diệu, sinh năm 1979
      Nguyễn Đặng Minh Mẫn, sinh năm 1985
      Tráng A Chớ, sinh năm 1985
      Trần Vũ Anh Bình, sinh năm 1974
      Nguyễn Kim Nhàn, sinh năm 1949
      Kpuil Mel
      Kpuil Lễ
      Phan Ngọc Tuấn, sinh năm 1959
      Nay Y Nga, sinh năm 1979
      Nguyễn Công Chính (a.k.a Nguyễn Thành Long), sinh năm 1969
      Siu Thái (a.k.a Ama Thương), sinh năm 1978
      Nguyễn Ngọc Cường, sinh năm 1956
      Phạm Thị Phượng, sinh năm 1945
      Trần Thị Thúy, sinh năm 1971
      Phạm Văn Thông, sinh năm 1962
      Siu Hlom, sinh năm 1967
      Siu Nheo, sinh năm 1955
      Siu Brơm, sinh năm 1967
      Rah Lan Mlih, sinh năm 1966
      Rơ Mah Pró, sinh năm 1964
      Rah Lan Blom, sinh năm 1976
      Kpă Sinh, sinh năm 1959
      Rơ Mah Klít, sinh năm 1946
      Phùng Lâm, sinh năm 1966
      Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981
      Đoàn Huy Chương, sinh năm 1985
      Trần Huỳnh Duy Thức, sinh năm 1966
      Rmah Hlach (a.k.a Ama Blut), sinh năm 1968
      Siu Kơch (a.k.a Ama Liên), sinh năm 1985
      Nhi (a.k.a Bă Tiêm), sinh năm 1958
      AmLinh (a.k.a Bả Blưng), sinh năm 1943
      Yưh (a.k.a Bă Nar), sinh năm 1962
      Siu Ben (a.k.a Ama Yôn)
      Rơ Lan Jú (a.k.a Ama Suit)
      Nơh, sinh năm 1959
      Rôh, sinh năm 1962
      Pinh, sinh năm 1967
      Rơ Mah Then, sinh năm 1985
      Siu Wiu
      Nguyễn Văn Lý, sinh năm 1946
      Brong, sinh năm 1964
      Y Kur BĐáp
      Y Jim Êban

      Human Rights Watch

      Xóa
  34. ĐẤT NƯỚC MÌNH CÒN GÌ NỮA KHÔNG ANH?

    Việt Nam có hơn 327 nghìn km2 đất liền nhưng cho các Doanh Nghiệp Trung Quốc Thuê gần 30 nghìn km2, tương đương 1/10 diện tích Việt Nam. Đất cho TQ thuê nhiều nhất là 70 năm và ít nhất là 50 năm.

    Tổng Cộng nước VN có 32 Doanh Nghiệp nặng Trung Quốc, với hơn 1760 nhà máy, cơ sở thương mại hoạt động khắp nơi, từ đỉnh đầu tổ quốc cho tới Cà mau, Phú Quốc.

    Rừng Việt Nam bị tàn phá từ 14 triệu ha, nay chỉ còn lại 8.5 triệu ha. Tổng số lượng cây bị chặt đốn trong nhiều năm qua, tàn phá hơn 50 nghìn km2, tương đương gần 1/6 diện tích nước VN bị hủy hoại.

    Đồng bằng sông Cửu Long là vựa lúa trù phú của VN, mỗi năm sản xuất từ 7 đến 8 triệu tấn gạo, nay chỉ còn từ 4 đến 5 triệu tấn vì mực nước sông xuống thấp khô cạn, khiến nước biển sẽ chảy ngược vào làm các cánh đồng hoa màu bị ngập mặn. Và một khi bị ngập mặn thì phải mất hơn 150 năm mới có thể giải quyết hết được.

    Không nói tới ngành ngư nghiệp đang bị phá sản vì TQ cấm đánh bắt ngoài Biển Đông cũng như bị hóa chất các nhà máy TQ thải ra tràn ngập các vùng biển, hồ VN. Nếu tính về tức ăn và trái cây nhân dân VN tiêu thụ mỗi ngày, thì đã có hơn 30% đến từ Trung Quốc.

    Tham ô trở thành gánh nặng trong đời sống hằng ngày, gần như 100% tất cả các bộ phận trong chinh quyền, doanh nghiệp từ nhà băng cho tới siêu thị. Từ các nhà máy sản xuất, cơ sở kinh doanh, dịch vụ cho tới các công trình cầu đường đều bị ăn chặn.
    Trong các ban ngành của chính phủ, công quyền hiện nay tình trạng tham ô trở thành đường dây chi chít như một hệ thống siêu vi, khó lòng phá vỡ.

    Đất nước Việt Nam thật sự chẳng còn gì để mất nữa vì gần như lệ thuộc vào TQ mới có thể sống còn... vì vậy mỗi năm tính riêng nước Mỹ đã có trung bình 18 nghìn du sinh, con cháu cán bộ đảng gửi sang du học. Trong 5 năm qua đã có gần 100 nghìn con cháu cán bộ gửi sang Mỹ du học, nếu tính toàn thể thế giới thì con số sẽ cao hơn.

    Từ năm 2006-2016, cán bộ đảng rửa tiền trá hình qua những cơ sở kinh doanh ở nước ngoài thì vô số kể. Chúng ta không có số liệu rõ ràng, nhưng có thể đoán được trong 10 năm qua, đã có ít nhất 100 tỷ đô bị thất thoát ra nước ngoài.

    Đất nước VN bây giờ chỉ còn lại bộ xương khô đang bị cấu xé tơi tả ...

    Nguyễn Thùy Trang

    Trả lờiXóa
  35. ĂN CỦA DÂN KHÔNG CHỪA MỘT THỨ GÌ.

    Đây là câu nói của bà Nguyễn Thị Doan,phó chủ tịch nước chứ không phải của bọn "phản động" nên nó không có giá trị như một lời bôi đen hiện thực mà phản ánh rất rõ hiện thực.

    21 năm dưới chế độ Mỹ Ngụy "người bóc lột người" mà chẳng có một lần đổi tiền.Người dân luôn luôn có sẵn "gạo trắng nước trong" và vài chỉ vàng lận lưng.

    Chỉ mấy năm sống dưới chế độ "kách mệnh" người dân đã phải trải qua bốn lần đổi tiền.Nai lưng dành dụm chắt bóp từng đồng để tiết kiệm,bỗng thoáng chốc chỉ trong một đêm nhà nước ra lệnh đổi tiền với "số lượng" hạn chế.Không còn một hình thức "ăn cướp" nào ngang nhiên ,trắng trợn,đê tiện và bỉ ổi hơn.

    Trong vòng hai mươi năm đổi mới trở lại đây chế độ không còn dám "ăn quen bén mùi" nữa vì dân đã khôn hơn.Thế nhưng vẫn xảy ra hàng loạt các vụ lừa đảo ở ngân hàng mà nạn nhân vẫn là người dân.Chính quyền chẳng có bất cứ động thái nào của một nhà nước pháp quyền và ngân hàng nhà nước hoàn toàn bất lực để can thiệp nhằm đảm bảo lợi ích của những người lao động chân chính.

    Sau khi bòn rút tài nguyên quốc gia,bán rẻ lợi ích dân tộc,bóc lột đến cùng kiệt sức dân,vay nợ công nước ngoài chồng chất để chi tiêu dàn trãi,phung phí...chế độ đang có nguy cơ vỡ nợ.Chúng đang nhắm vào 500 tấn vàng trong dân để hốt hụi chót trước giờ tháo chạy.Cướp không được vì bây giờ không phải như thời mới "phỏng giái",chúng quay sang định lừa đảo bằng chiêu "dùng giấy đổi vàng".Nhưng có lẻ dân ngày nay khác với dân của "Tuần lễ vàng" ,bởi tấm gương của bà Nguyễn Thị Năm đã lan truyền trên mạng.Người phụ nữ nhẹ dạ dâng hiến "vàng" cho cách mạng để nhận lấy một loạt đạn tử hình và chiếc hòm không đủ bọc lót cho thân xác phải dùng chân để đạp xuống.Đó là những tấm lòng vàng trao nhầm cho quỷ.

    Chính phủ của Nguyễn Xuân Phúc đã quá khinh thường dân hay là đang quá túng quẫn để không còn sáng suốt?Có lẻ cả hai.Liệu những lời đường mật của các tên cướp trá hình vẫn còn có thể mê hoặc lòng người và dân vẫn ngây thơ như ngày nào.

    Chỉ biết rằng dân không còn giàu như ngày xưa và vàng đã nằm trong túi quan chức.Tám lần đổi tiền trên phạm vi cả nước thì dân có muốn cũng không thể dại thêm.Và có thể vàng thỏi thì không có nhưng vàng thùng thì sẵn sàng.

    Dương Hoài Linh

    Trả lờiXóa