Nước Mỹ chưa bao giờ hết “hội chứng Việt Nam”


"Cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam đến nay vẫn chia rẽ sâu sắc chính người dân Mỹ. Nước Mỹ chưa bao giờ hết hội chứng Việt Nam", nhà ngoại giao Vũ Xuân Hồng chia sẻ.


LTS: Sau hòa bình lập lại, bị cấm vận, cô lập kinh tế, Việt Nam rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Bình thường hóa quan hệ với Mỹ là vấn đề sống còn. Trong khi đối ngoại nhà nước chưa thể móc nối được thì đối ngoại nhân dân (ĐNND) đã vào cuộc.

Vừa làm tiên phong, vừa dọn đường, vừa thăm dò, vừa bày tỏ thiện chí, những người Mỹ đầu tiên đến VN không mang theo súng chính là những cựu binh Mỹ, những nghị sĩ tiếng tăm như John Kerry, John McCain. Hàng chục cuộc giao lưu nhân dân Việt Mỹ đã diễn ra, báo chí Mỹ, những người Mỹ yêu VN đã lên tiếng mở đường cho chính khách hai bên đàm phán bình thường hóa.

Đối ngoại nhân dân đã thành công trong việc thúc đẩy, kết nối các chính phủ đang đối đầu cùng hợp tác và hội nhập (ASEAN, hợp tác Việt- Hàn, Việt- Nhật...)

Năm 2014 sẽ đánh dấu 20 năm Việt Nam - Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ, 60 năm công tác đối ngoại nhân dân. Tuần Việt Nam trò chuyện cùng ông Vũ Xuân Hồng Chủ tịch Liên hiệp các Tổ chức hữu nghị Việt Nam.



Tổng thống Mỹ Bill Clinton được người dân Hà Nội chào đón trong chuyến thăm Việt Nam năm 2006. Ảnh Getty Image 


Cần sự hiểu biết và ủng hộ từ bên ngoài

Ông có thể đưa ra một khái niệm ngắn gọn về đối ngoại nhân dân (ĐNND) và vai trò của nó trong việc thúc đẩy phát triển xã hội?

-Ngoại giao cận đại ở Việt Nam được cấu thành từ 3 lực lượng: đối ngoại Đảng, ngoại giao Nhà nước và đối ngoại nhân dân, hợp thành nền ngoại giao của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ngày nay. Gốc rễ là mối quan hệ của Đảng ta với các đảng chính trị trên thế giới, cánh tả cánh hữu.. và các đảng cầm quyền. Ngoại giao nhà nước là quan hệ giữa nhà nước ta với các nước khác.

Đối ngoại nhân dân ở nước nào cũng hình thành, tạm gọi là các nền 'ngoại giao mềm' để tạo ảnh hưởng hơn với bên ngoài. Như Việt Nam ta là nước nhỏ, nghèo, hay bị 'bắt nạt', chúng ta có một nhu cầu nội tại với sự hiểu biết và đoàn kết từ thế giới bên ngoài để được ủng hộ.

Đặc thù của ĐNND là quan hệ giữa các tổ chức, cá nhân của Việt Nam với các tổ chức, cá nhân bên ngoài. Có sứ mệnh tạo dựng cơ sở quần chúng. Điều đặc biệt quan trọng là làm bạn bè thế giới hiểu mình hơn, cùng mưu câu hòa bình, phát triển, công bằng và tiến bộ.

Vừa qua chúng ta kỷ niệm 45 năm sự kiện thảm sát Mỹ Lai, nhiều nhân chứng quay lại với sự hối lỗi chân thành. Trước đó nhiều nhân vật cũng đã quay lại Việt Nam như ông John Kerry, John McCain, tạo ra cầu nối quan hệ. Đó có phải thành quả là đối ngoại nhân dân?

- Vụ thảm sát Mỹ Lai là phát hiện của các nhà báo chiến trường, nhưng câu chuyện không chỉ dừng ở đó. Sự kiện Mỹ Lai trở thành cao điểm của tình đoàn kết của nhân dân thế giới chống lại cuộc chiến tranh phi nghĩa và tội ác không thể chấp nhận được. Chúng ta cũng lấy sự kiện Mỹ Lai như một biểu tượng về sự phi nghĩa và tàn khốc của chiến tranh.

Tôi cho rằng việc phát hiện ra và tập hợp được sự đoàn kết chống lại tội ác, với hàng trăm cuộc biểu tình, hàng ngàn người bày tỏ sự phản đối, chính là một kết quả của chiến tranh nhân dân.

Ông John Kerry hôm nay không còn là đại diện của đối ngoại nhân dân nữa, nhưng đã có vô số chuyện để nói về bản thân ông. John Kerry là một trong những người nhiệt tình ủng hộ cho việc bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ. Ông cũng từng sang Việt Nam tham gia rất nhiều hoạt động sau chiến tranh như vận động vá hở hàm ếch cho trẻ em, hoạt động rà phá bom mìn..

Những người như John Kerry đến Việt Nam như những quân nhân, và trở lại như những sứ giả hòa bình. Nhân dân Việt Nam không đòi hỏi đích danh họ, nhưng họ tự nguyện trở lại vì đạo lý, đó chính là đối ngoại nhân dân.

Tôi nhớ năm 1998, tôi đã cùng John Kerry tham gia chuyến đạp xe xuyên Việt cùng các cựu chiến binh. John Kerry tham gia đi từ Vũng Tàu về dinh Thống Nhất, thể hiện sự đoàn kết, gác lại quá khứ.



Ông Vũ Xuân Hồng. Ảnh Quang Thiện 


Chúng ta đều máu đỏ da vàng

Chúng ta có rất nhiều câu chuyện cảm động về ngoại giao nhân dân. Những câu chuyện như bà mẹ liệt sỹ Đặng Thùy Trâm rơi nước mắt cùng mẹ Frederic Whitehurst; hay những người lính từ hai chiến tuyến hội ngộ.... rất cảm động. Không có gì nghi ngờ thành quả của đối ngoại nhân dân trong việc bình thường hóa quan hệ giữa hai nước.

Nhưng, ở khía cạnh về hòa hợp, hòa giải dân tộc, chúng ta cũng đã chứng kiến những câu chuyện xúc động tương tự giữa người lính Quân đội Nhân dân Việt Nam và người Việt Nam cộng hòa xưa. Đây có phải là một phần sứ mệnh mà ngoại giao nhân dân cần đẩy mạnh hơn nữa không, thưa ông?

- Câu chuyện để nước Mỹ và Việt Nam xích lại gần nhau hơn có rất nhiều chuyện để kể.

Cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam đến nay vẫn chia rẽ sâu sắc chính người dân Mỹ. Bất cứ câu chuyện chính trị nào như bầu cử tổng thống, hạ viện, thượng viện, tranh luận về thời cuộc... vấn đề Việt Nam lại lập tức ập đến. Nước Mỹ vẫn chưa hết hội chứng Việt Nam.

Còn ở trong nước, bao nhiêu năm qua, ta cũng làm được rất nhiều việc.

Trong hoàn cảnh đất nước khó khăn sau chiến tranh ta vẫn coi nhau cùng máu đỏ da vàng, thương yêu đùm bọc nhau, cùng trải qua những thời điểm khó khăn nhất để cùng sống dưới một mái nhà, cùng nhau đấu tranh vì sự công bằng.

Những vấn đề như chất độc da cam chẳng hạn, "người Việt Nam bên này" hay "người Việt Nam bên kia" đều là nạn nhân. Họ đều được đối xử công bằng. Chúng ta không bao giờ tách rời "bên này, bên kia"

Chính sách của chúng ta đối với bà con Việt Kiều là một câu chuyện rất lớn. Ta mở cửa, mời bà con quay lại. Các tướng lĩnh ngày xưa đã quay trở lại. Chúng ta không cấm đoán ai; luôn mở cửa, mở lòng. Nếu ai chưa hiểu, hoặc vẫn đang ngậm ngùi điều gì đó. Thời gian sẽ mang lại cho họ câu trả lời chính xác. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh: bà con Việt Kiều rất tích cực tham gia vào việc hàn gắn vết thương chiến tranh, hòa hợp và hòa giải.

Năm 2004, ông Nguyễn Cao Kỳ về nước lần đầu tiên sau khi hòa bình lập lại.

Cánh cửa mở ra cho ông Nguyễn Cao Kỳ và những người như ông ấy chưa bao giờ đóng. Không chỉ có một Nguyễn Cao Kỳ, mà rất nhiều bộ trưởng, tướng lĩnh và người thân của các gia đình thuộc chế độ cũ đã quay trở lại Việt Nam. Mỗi dịp Tết đất nước lại đón hàng vạn Kiều bào hồi hương. Có rất nhiều tổ chức phi chính phủ hay nhân đạo là do bà con Kiều bào lập ra.

Tôi không muốn nói câu chuyện này là ngoại giao nhân dân, bởi đây là người nhà chúng ta, một bộ phận đất nước chúng ta. Đây không phải chúng ta đang làm ngoại giao, mà ta đang đóng góp vào sự nghiệp đại đoàn kết dân tộc.

Ngoại giao nhân dân theo đúng nghĩa, là của nhân dân Việt Nam với nhân dân thế giới.

                                                                                  (Theo Tuanvietnam.net)



Read more…

Bài 2: Bùi Thị Minh Hằng và những thành tích bất hảo của mình

Bùi Thị Minh Hằng (đeo kính) đang la hét

                                                      
                                                                                                               Lâm Trấn

Trong bài “Bùi Thị Minh Hằng: Từ đứa con bất hiếu cho tới kẻ không biết xấu hổ”, Lâm Trấn tôi đã cung cấp những thông tin chân thực về Bùi Thị Minh Hằng, một người hiện nay đang được giới rận chủ tung hô là “biểu tình viên”, “chị Dậu giữa đời thường”, “Chí Phèo thế kỷ 21”... Trong bài viết này, Lâm Trấn tiếp tục cung cấp tới người đọc những thành tích bất hảo mà “Chí Phèo Bùi Thị Minh Hằng” đã sưu tập được trong sự nghiệp chống phá đất nước của mình.

Theo những gì mà tác giả thu lượm được từ các nguồn khác nhau, đặc biệt là từ gia đình, bà con hàng xóm thì Bùi Thị Minh Hằng là người có nhiều tiền án, tiền sự. Ngay từ đầu những năm 1990, Hằng đã nổi tiếng với việc làm chủ một quán bán cà phê tại đường Lê Hồng Phong, phường 4, thành phố Vũng Tàu (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Sự “nổi tiếng” của Hằng không phải bởi vị ngon của cà phê mà từ chính sự tai tiếng của chủ quán Bùi Thị Minh Hằng. Khi mới mở quán, Hằng đã thể hiện là người đàn bà ăn chơi có tiếng, giao du với nhiều loại người, trong đó có cả dân "anh chị". Chẳng những vì thế mà năm 1993, Hằng đã bị Tòa án nhân dân tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu xử phạt 9 tháng tù treo, 12 tháng thử thách vì “vi phạm chế độ hôn nhân một vợ, một chồng” khi đã lập gia đình với người đàn ông khác (bỏ chồng cũ), có với nhau 2 mặt con mà vẫn qua lại, quan hệ với nhiều người. Chưa dừng lại ở đó, với bản tính giang hồ (đã ăn sâu vào máu) Hằng tiếp tục thực hiện hành vi vi phạm pháp luật và bị Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu khởi tố về tội "cưỡng đoạt tài sản vào năm 1996. 

Tưởng rằng sau những “chiến công” vừa mới được lập đã bị dập tắt, Hằng sẽ rửa tay gác kiếm, quay về sống cuộc đời lương thiện, nhưng không, với bản chất ngỗ nghịch, ngang tàng và giang hồ của mình, Hằng tiếp tục thực hiện những việc làm mà đến ngay cả gia đình, làng xóm cũng phải cúi đầu “thán phục” bởi sự bất lương của mình. Chỉ trong năm 2013, Hằng đã 3 lần bị tạm giam vì hành vi gây rối trật tự công cộng. Cụ thể, ngày 2/8/2011 Bùi Thị Minh Hằng bị Công an quận Hoàn Kiếm lập biên bản xử phạt hành chính với hình thức cảnh cáo về hành vi gây rối trật tự tại phiên tòa xét xử phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ. Ngày 21/8/2011, Bùi Thị Minh Hằng cùng một số người tụ tập gây mất trật tự công cộng tại khu vực trước tượng đài Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm. Mặc dù, được lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo ANTT kiên trì tuyên truyền, giải thích, thuyết phục và vận động, nhưng Bùi Thị Minh Hằng cố tình vi phạm, buộc lực lượng công an phải cưỡng chế đưa về Đồn công an số 1 Mỹ Đình, sau đó chuyển tới công an quận Hoàn Kiếm lập hồ sơ, ra quyết định xử lý hành chính theo thẩm quyền đối với Bùi Thị Minh Hằng về hành vi gây rối trật tự công cộng theo điều 7, Nghị định 73/CP. Ngày 16/10/2011, Bùi Thị Minh Hằng cùng 17 người khác tụ tập trước cổng Đền Ngọc Sơn - Hoàn Kiếm, có hành vi phát tán khẩu hiệu gây mất trật tự công cộng. Lực lượng làm nhiệm vụ đã vận động họ dừng ngay các hành vi trên nhưng Hằng không chấp hành. Khi bị xử lý, Hằng đã la hét, lăn ra vỉa hè ăn vạ, chửi bới, lăng mạ lực lượng làm nhiệm vụ…

Và có lẽ thành tích bất hảo hơn cả là việc, ngày 9/4/2009, Hằng về quê tại thị xã Sơn Tây chửi bới, gây sự với mẹ đẻ và các em gái, mang bàn thờ của bố đẻ đặt ở vỉa hè trước cửa 15 Đốc Ngữ, phường Lê Lợi, Sơn Tây. Công an phường Lê Lợi nhắc nhở lập biên bản vi phạm hành chính về hành vi gây rối trật tự công cộng, nhưng Bùi Thị Minh Hằng không ký biên bản… Không những vậy, với nhiều người ấn tượng nhất về Hằng là hình ảnh của một con người chuyên la hét, lăn ra đường ăn vạ, chửi bới người khác tại những lần gây rối trật tự.

Đấy là những “thành tích” vắn tắt của Bùi Thị Minh Hằng trong những năm vừa qua, với những “thành tích” này mà Hằng đã trở thành một con người nổi tiếng từ chính sự tai tiếng của mình. Chính bởi vậy, mà hiện nay người ta đang đặt cho Hằng một cái tên rất thân thương “Chí phèo thế kỷ XXI”.
Read more…

Thủ tướng yêu cầu giữ nguyên cầu Long Biên

Cầu Long Biên


“Nói đưa cầu Long Biên đi chỗ khác để bảo tồn nghe hơi lạ... Thôi đừng dỡ cây cầu nữa. Cần bàn cụ thể việc xây cầu mới để dành cho đường sắt, cách cầu cũ bao nhiêu thì cần ngồi lại tính toán với nhau” - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo.

Chủ trì phiên họp thường kỳ tháng 2 của Chính phủ sáng nay, 27/2, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nghe báo cáo về dự án đường sắt đô thị số 1 Hà Nội.

Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng than phiền việc thực hiện dự án quá chậm, quá nhiều tranh cãi, hội thảo nhưng chưa kết luận được. Một điểm mắc khi triển khai dự án là ở cầu Long Biên.

Trước đây, Thủ tướng đã đồng ý phương án làm cầu đường sắt mới vượt sông Hồng để phục vụ tuyến đường sắt đô thị Ngọc Hồi - Yên Viên thay cho đường sắt cũ chạy trên cầu Long Biên hiện nay. Tuy nhiên, mới đây Bộ GTVT phải đưa ra xin ý kiến về 3 phương án khác với ý kiến Thủ tướng về việc này vì những khó khăn tính tới trong giải phóng mặt bằng cho xây cầu mới.

Ông Thăng cho biết, Bộ GTVT thống nhất theo phương án trước đây đã được Thủ tướng đồng ý, đó làm cầu mới cách cầu Long Biên 30m. Theo ông Thăng, phương án này có chi phí thấp nhất, giải phóng mặt bằng ít nhất. Phương án của Hà Nội, theo người đứng đầu ngành GTVT, không những chi phí cao mà thực tế cũng không làm được.

Bộ trưởng GTVT đề nghị Thủ tướng quyết định phương án xây cầu mới cách cầu cũ 30m như đã phê duyệt vì việc bảo tồn cầu Long Biên thế nào cũng là vấn đề phức tạp. Trong khi đó, phương án xây cầu mới cách cầu cũ 186m thì không thể giải phóng mặt bằng vì “đụng” tới hàng nghìn hộ dân phố cổ.

Kết luận vấn đề, Thủ tướng băn khoăn: “Lấy cầu cũ mang đi chỗ khác để bảo tồn nghe hơi lạ”. Thủ tướng yêu cầu giữ nguyên cầu Long Biên. Theo đó, phía Pháp cũng muốn tài trợ Việt Nam để làm việc này.

“Đừng dỡ cây cầu nữa. Quan điểm của ta trước giờ vẫn là giữ nguyên phục hồi, sử dụng công năng phù hợp, làm cầu mới cho đường sắt. Còn làm cầu mới chỗ nào hay nhất, cách cầu cũ bao nhiêu mét thì cần bàn tính cụ thể cho sớm” – Thủ tướng nhấn mạnh.

                                                                                  T.A (Theo dantri.com.vn)

Read more…

Thầy thuốc: Nghề cao quý trong những nghề cao quý

               
        

                                                                                                     Người con đất Việt
Nghề nào cũng cần nêu cao đạo đức nghề nghiệp. Riêng với nghề y, đạo đức đóng vai trò quan trọng hàng đầu, bởi đây là nghề chữa bệnh cứu người. Hàng năm cứ tới ngày 27/2 - Ngày “Thầy thuốc Việt Nam” là dịp để mọi người tri ân sự hy sinh, tận tụy của những thầy thuốc đã hết lòng cứu sống biết bao sinh mạng con người. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: “Người bệnh phó thác tính mệnh của họ nơi các cô, các chú. Chính phủ phó thác cho các cô, các chú việc chữa bệnh tật và giữ sức khỏe cho đồng bào. Đó là một nhiệm vụ rất vẻ vang. Vì vậy, cán bộ cần phải thương yêu, săn sóc người bệnh như anh em ruột thịt của mình, coi họ đau đớn cũng như mình đau đớn. Lương y như từ mẫu, câu nói ấy rất đúng”. Chính bởi vậy mà nhân dân ta mới gọi những người làm nghề chữa bệnh cứu người là “thầy”. Nghề thầy thuốc là một nghề cao quý trong những nghề cao quý, là bông hoa đẹp trong những bông hoa đẹp. Điều đó hẳn không sai.

Thầy thuốc người Mông tận tuỵ với công việc

Trong lịch sử danh nhân y học Việt Nam, có rất nhiều thầy thuốc, các bậc danh y bao giờ cũng có tâm cao, đức dày, y học tinh thông là tấm gương soi cho các thầy thuốc và cho mọi người. Trong đó có những người đã suốt đời tận tâm, tận tuỵ với công việc, luôn nêu cao gương sáng cho chúng ta học tập cả về chuyên môn lẫn đức hạnh, như Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác, Tôn Thất Tùng, Tôn Thất Bách, Đặng Văn Ngữ, Phạm Ngọc Thạch, Vũ Đình Tụng, Đỗ Đức Vân, Đặng Văn Chung... Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác đã dạy: "Không có nghề nào nhân đạo bằng nghề cứu người. Không có nghề nào vô nhân đạo bằng nghề y thiếu đạo đức". Ông cũng căn dặn: “Đạo làm thuốc là một nhân thuật chuyên bảo vệ sinh mạng con người, phải lo cái lo của người, vui cái vui của người, chỉ lấy việc cứu sống mạng người làm nhiệm vụ của mình, không nên cầu lợi kể công”. Bởi vậy, ngoài trình độ, chuyên môn, người thầy thuốc còn cần có lương tâm và trách nhiệm trong việc cứu chữa người bệnh, chăm sóc sức khỏe nhân dân.

Chủ tịch Hồ Chí Minh dạy: “Lương y như từ mẫu”. Người thầy thuốc phải là “lương y”, phải rèn đức, hướng tâm, hướng thiện, đề cao chữ Thiện, chữ Tâm. Người thầy thuốc hết lòng tận tụy vì người bệnh, như “từ mẫu”, như người mẹ nhân từ. Đặc biệt, trong cuộc sống hôm nay, khi con người sống trong một xã hội sôi động, bộn bề của những lo toan, tác động, khi đồng tiền có thể làm con người ta biến chất, trở thành thước đo cho giá trị cuộc sống. Điều đó, cũng đồng nghĩa với việc xuống cấp nghiêm trọng về đạo đức, lối sống, tôn thờ giá trị của đồng tiền, có thể khiến con người ta vì những đồng tiền đó mà quên mất giá trị đạo đức của con người, chỉ vì đồng tiền mà chà đạp lên các giá trị đạo đức. Đó là điều đặc biệt nguy hiểm. Càng đáng buồn hơn khi trong số đó có sự xuất hiện của những người thầy thuốc, những người làm nghề chữa bệnh cứu người - một nghề cao quý trong những nghề cao quý. 

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Thầy thuốc Việt Nam, mong rằng các thầy thuốc luôn ghi nhớ và thực hiện tốt lời dạy của Bác Hồ kính yêu: "Người thầy thuốc giỏi đồng thời phải như người mẹ hiền", tận tụy, trách nhiệm hơn nữa với sự nghiệp chữa bệnh cứu người, xứng đáng là một bông hoa đẹp trong những bông hoa đẹp, một nghề cao quý trong những nghề cao quý.
Read more…

Thế trận mới trên Biển Đông và chính sách "3 không" của Việt Nam



Thế trận trên Biển Đông trở nên đầy kịch tính khi xuất hiện 2 cường quốc đối đầu. Tính chất Trung-Mỹ đậm đặc hơn đã khiến cho các nước nhỏ dễ thở hơn dưới áp lực của Trung Quốc.

Giới hạn “lợi ích quốc gia” của Mỹ đã đến vạch đỏ...

Từ cuối năm 2013, các tuyên bố chính thức cũng như không chính thức của giới lãnh đạo ngoại giao và quân sự Mỹ về Biển Đông đã cứng rắn hẳn lên đối với Trung Quốc, khi Bắc Kinh càng lúc càng có thêm các hành động được coi là khiêu khích để áp đặt bằng sức mạnh các đòi hỏi chủ quyền của mình tại Biển Đông. Phải chăng giới hạn “lợi ích quốc gia” của Mỹ đã đến vạch đỏ?

Năm 2010, tại Hà nội, Ngoại trưởng Mỹ lúc đó là bà H.Clinton đã tuyên bố một câu “như đinh đóng cột” rằng: “Mỹ có lợi ích quốc gia ở Biển Đông” khiến cho Trung Quốc bất ngờ “chết đứng”, Ngoại trưởng Trung Quốc bỏ ra khỏi phòng họp sau khi trút tức giận lên Singapore một câu sặc mùi nước lớn: “Nên nhớ anh chỉ là nước nhỏ”.

Vậy “lợi ích quốc gia” của Mỹ bao hàm vấn đề gì mà đã hơn 3 năm trôi qua,Trung Quốc đã làm cho Biển Đông nổi sóng, đưa các quốc gia ĐNA vào cuộc đua tăng cường năng lực quốc phòng…thì Mỹ vẫn tỏ ra trung lập và cho đến giờ mới có những tuyên bố cứng rắn?

Nếu Biển Đông thành “ao nhà” của Trung Quốc, nghĩa là Trung Quốc khống chế hoàn toàn các tuyến hàng hải quan trọng và eo biển Malacca thì trước hết đây là một đòn trời giáng vào “tử huyệt” của Nhật Bản đồng thời đẩy Mỹ ra khỏi khu vực ĐNA, làm bàn đạp để chia đôi Thái Bình Dương với Mỹ. Ngược lại, nếu không khống chế được Biển Đông thì chưa nói đến bị Mỹ và liên minh quân sự của Mỹ bao vây hay không mà an ninh về năng lượng, an ninh về thương mại của Trung Quốc luôn có độ tin cậy không cao và luôn bị đe dọa. Trung Quốc sẽ không có cơ hội để chơi sòng phẳng với Mỹ trên mọi vấn đề.

Té ra là “lợi ích quốc gia” của Mỹ trên Biển Đông không chỉ đơn thuần là “tự do hàng hải” mà còn lớn hơn nhiều, đó là an ninh quốc gia Mỹ và Nhật Bản, một liên minh quân sự nòng cốt trong chiến lược châu Á-TBD của Mỹ.

Những hành động của Trung Quốc thời gian qua trên Biển Đông như chiếm bãi cạn Scarborogh của Philippines, đồng minh của Mỹ, thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”, cấm đánh bắt hải sản… không khiến Mỹ phải can thiệp vì nó không lớn hơn quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Một học giả Mỹ đã nói thẳng: “Mỹ không đem hạm đội 7 sang để đánh nhau với Trung Quốc vì mấy cái đảo đá mà chỉ sang vì lợi ích quốc gia”, là chính xác.

Như vậy dễ thấy là chỉ khi nào Biển Đông có dầu hiệu sắp bị rơi vào tay kẻ khác, tức là có thể coi như đó là vạch đỏ giới hạn mà buộc Mỹ phải có biện pháp cứng rắn để bảo vệ lợi ích quốc gia.

Dư luận và giới quan sát đã không mấy khó khăn khi nhận ra Mỹ đã chất vấn chỉ trích tính pháp lý của đường lưỡi bò (chiếm hơn 80% diện tích Biển Đông) mà Trung Quốc đã tuyên bố, Mỹ cảnh cáo Trung Quốc rằng “sẽ thay đổi tư thế quân sự” nếu Trung Quốc thiết lập ADIZ trên Biển Đông, Mỹ công khai ủng hộ Philippines kiện Trung Quốc về đường lưỡi bò… trong bối cảnh khi Trung Quốc đang tăng cường sức mạnh hải quân một cách bất thường và tỏ ra rất quyết đoán trong hành động…bởi vì đây là 2 vấn đề cốt yếu cho thấy Biển Đông có nguy cơ sẽ bị Trung Quốc khống chế.

Việc Mỹ xuất hiện trực tiếp, công khai, vào khu vực Biển Đông đã tạo ra 2 mâu thuẫn lớn: Mâu thuẫn giữa Trung Quốc với các nước có tranh chấp về chủ quyền biển đảo và mâu thuẫn giữa Trung Quốc với Mỹ-Nhật Bản về nguy cơ thách thức đến an ninh quốc gia, địa vị thống trị châu Á-TBD.

Thế trận trên Biển Đông trở nên đầy kịch tính khi xuất hiện 2 cường quốc đối đầu. Tính chất Trung-Mỹ đậm đặc hơn đã khiến cho các nước nhỏ dễ thở hơn dưới áp lực của Trung Quốc.

Tính nguy hiểm của ADIZ trên Biển Đông

Chúng ta không bao giờ nghĩ rằng Trung Quốc sẽ không lập ADIZ trên Biển Đông mà lập ADIZ hay không với Trung Quốc chỉ là vấn đề thời gian. Phát ngôn viên của BQP Trung Quốc đã tuyên bố rõ ràng là “khi chuẩn bị đủ điều kiện thì sẽ lập ADIZ trên Biển Đông” đó thôi.

Chúng ta biết rằng, ADIZ là sản phẩm của chiến tranh lạnh, nhưng nếu như Trung Quốc lập ADIZ trên Biển Đông thì đây lại là sự “sáng tạo” đầy hiểm độc.

Thử hỏi có quốc gia nào ở ĐNA dám tấn công Trung Quốc bằng không quân hay không? An ninh Trung Quốc từ hướng Biển Đông (biển Nam Trung Hoa) có bị đe dọa bởi các nước nhỏ ven Biển Đông? Hay là Trung Quốc đề phòng máy bay của Nhật Bản, Mỹ tấn công từ hướng này, vậy thì ADIZ trên biển Hoa Đông ngay trước cửa nhà Trung Quốc mà máy bay B-52 Mỹ bay lượn mà sao Trung Quốc không một phản ứng?...

Rõ ràng, nếu Trung Quốc lập ADIZ trên Biển Đông là chỉ dùng nó để áp dụng cho tranh chấp chủ quyền, một kiểu xâm lược, chiếm đoạt vùng trời của quốc gia láng giềng rất ngang ngược và đặc biệt rất tàn độc và bỉ ổi. Nói là tàn độc, bỉ ổi là vì thực chất, đây là hành động đe dọa, sát hại con tin để đòi hỏi chủ quyền.

Các quốc gia bị ADIZ trùm lên buộc phải lựa chọn hoặc là có hàng trăm người trên chuyến bay dân sự sẽ bị đe dọa, giết hại nếu như không chấp nhận ADIZ họ lập ra hoặc muốn an toàn thì mất chủ quyền.

Sự lợi hại, nguy hiểm của việc dùng ADIZ để tranh chấp chủ quyền luôn tạo ra cho láng giềng một sự lựa chọn bắt buộc: Chiến tranh hoặc hòa bình trong lệ thuộc.

Việc dùng ADIZ trên Biển Đông để tranh chấp chủ quyền sẽ là nguyên nhân chủ yếu làm sụp đổ chính sách quốc phòng “ba không” hòa bình của Việt Nam.

Chính sách quốc phòng “3 không” của Việt Nam

Chính sách “ba không” quốc phòng Việt Nam bao gồm: không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia, thực chất là chính sách quốc phòng hòa bình, mong muốn hòa bình, tin cậy lẫn nhau… nằm trong đường lối đối ngoại của Đảng là “muốn là bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới”.

Đây là thông điệp thứ nhất, thông điệp hòa bình, mong muốn chung sống hòa bình với tất cả các quốc gia trong khu vực và thế giới..

Nếu kẻ thù gây chiến, ngang nhiên xâm hại đến chủ quyền, khi máu đã đổ trên vùng trời, vùng biển, hải đải của Tổ quốc thì lúc đó, chính kẻ thù đã xóa bỏ chính sách quốc phòng “ba không” hòa bình của Việt Nam. Rõ ràng là Việt Nam muốn hòa bình, nhưng kẻ thù không muốn cho chúng ta hòa bình, chúng muốn cướp trời, cướp biển thì Việt Nam buộc phải chống lại.

Để chống lại kẻ thù xâm lược, Việt Nam luôn cần sự ủng hộ của toàn thế giới và không những chỉ dựa vào một nước này nào đó mà sẵn sàng dựa vào cả thế giới để chống kẻ thù xâm lược, là một trong 3 dòng thác cách mạng mà Việt Nam đã vận dụng để tạo nên chiến thắng trong các cuộc chiến tranh vệ quốc trước đây.

Nên hiểu rằng, chấp nhận hy sinh xương máu là biện pháp cuối cùng tổn hại nhất, giá phải trả đắt nhất mà dân tộc Việt cũng buộc phải dùng để bảo vệ chủ quyền thì không có biện pháp nào mà dân tộc Việt không sử dụng để chiến thắng quân xâm lược. Đó là điều chắc chắn.

Đây cũng chính là thông điệp thứ hai cho những kẻ có mưu đồ bành trướng, cậy mạnh đụng đến một dân tộc yêu chuộng hòa bình.

Tuy nhiên chính sách “ba không” đó có phát huy hiệu quả hay không thì phụ thuộc rất lớn vào sức mạnh quân sự, khả năng răn đe của Việt Nam đối với những kẻ có mưu đồ gây chiến.

Vì thế, ở một góc độ nào đó, tuyên bố "thay đổi tư thế quân sự" của Mỹ nếu Trung Quốc lập ADIZ trên Biển Đông lại góp phần cho chính sách quốc phòng hòa bình của Việt Nam có tính răn đe mạnh hơn, phát huy hiệu quả hơn.

Tại sao ư? Đương nhiên Trung Quốc không bao giờ muốn Việt Nam liên minh quân sự với Mỹ, Nhật Bản hay Nga và càng không muốn Mỹ, Nhật Bản hay Nga có căn cứ quân sự ở Việt Nam.

                                                                                  Theo Lê Ngọc Thống/Đất Việt



Read more…

Bùi Thị Minh Hằng: Từ đứa con bất hiếu cho tới kẻ không biết xấu hổ

Bùi Thị Minh Hằng
                                                   
                                                                                                                                  Lâm Trấn
Những ngày qua một số trang mạng nhắc tới khá nhiều tới cái tên Bùi Thị Minh Hằng, một nhân vật khá tích cực trong các cuộc biểu tình, gây rối vào các ngày cuối tuần tại Hồ Hoàn Kiếm và khu vực Đại sứ quán Trung Quốc và hiện đang bị Công an tỉnh Đồng Tháp tạm giữ để điều tra vì có hành vi gây rối trật tự công cộng. Vậy thực sự con người này là ai? Để giúp các bạn có cái nhìn chân thực, tác giả xin cung cấp một số thông tin về về con người này.

Bùi Thị Minh Hằng sinh năm 1964, trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại thị xã Sơn Tây, bố là thiếu tá quân đội, mẹ là cán bộ thương nghiệp. Là chị lớn thứ hai trong nhà, Bùi Thị Minh Hằng được cha mẹ nuôi dưỡng và tạo điều kiện học tập đầy đủ. Tuy nhiên, ngay từ bé Hằng đã nổi tiếng là một đứa trẻ ương bướng và ngỗ nghịch với thói quen ăn cắp gạo của mẹ đi bán để lấy tiền ăn quà và đi chơi. Không những vậy, khi bị bố mẹ mắng Hằng còn dọa mua một quả bộc phá để phá tan ngôi nhà cả gia đình đang ở. Năm lớp 9, do hỗn hào với thầy cô và vô kỷ luật, Hằng đã bị đuổi học khiến bà Hoán phải nhờ người xin chuyển lên học ở cấp 3 Quảng Oai và ở nhờ nhà một người quen. 

Thành tích “bất hảo” của người con gái bất hiếu này chưa dừng lại ở đấy, khi lớn lên lấy chồng có con chưa được lâu Hằng đã bỏ lại đứa con thơ dại đi xuất khẩu lao động tại nước ngoài, sau vài năm làm ăn không đâu vào đâu Hằng trở về, nhưng với bản tính ngỗ nghịch của mình, không những không tu chí làm ăn mà còn bỏ chồng theo người tình vào Vũng Tàu sinh sống. Khi bố đẻ của Hằng qua đời, vì nhiều lý do bà mẹ Hằng phải bán nhà và chia tiền cho 4 chị em gái. Dù là chị và đã được nhận số tiền nhiều hơn nhưng Hằng vẫn không chịu vẫn thường xuyên về Sơn Tây để gây rối, càng bất hiếu hơn khi Hằng đã phát đơn kiện cả mẹ mình để mong lấy thêm tiền của mẹ. Đau lòng hơn khi vào tháng 4 năm2009, Hằng về nhà chửi bới, gây sự với mẹ đẻ và các em gái, mang bàn thờ của bố đẻ ra đặt ở vỉa hè. Cơ quan công an đã đến làm việc, nhắc nhở và lập biên bản vi phạm hành chính về hành vi gây rối trật tự công cộng, nhưng Hằng không ký biên bản và tiếp tục thuê côn đồ về để “nói chuyện” với mẹ mình. Với những thành tích “bất hảo” ấy của mình, Hằng được hàng xóm, dân làng đặt cho cái tên “đứa con bất hiếu”.

Những năm gần đây, đặc biệt là sau khi Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa, có những hành động xâm phạm chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, Hằng và một số người khác đã tích cực lợi dụng vấn đề này, kích động mọi người xuống đường biểu tình, gây rối vào các ngày cuối tuần trên địa bàn Hà Nội. Trong các cuộc biểu tình đó, Hằng nổi lên như một nhân vật chính với hình ảnh của một kẻ “già mồm”, đập vỡ ngực, gào toác mép cũng chỉ để ăn vạ, để bù lu bù loa theo lối chợ búa. Với cái “chiêu” chợ búa ấy mà sau một lần chứng kiến là lần sau người đi đường không những không giám đụng mà phải tránh xa “không đụng vào hủi”… Đấy là một số thông tin chân thực liên quan đến con người này, mọi người hãy xem và suy ngẫm.



Read more…

Việc làm nhỏ ý nghĩa lớn

Các bác sĩ đang cấp cứu người bị nạn tại Lai Châu

                                                                                       Người con đất Việt
Hơn 12 giờ trưa nay (25/12), hai máy bay chở 25 giáo sư, bác sĩ và 4 điều dưỡng viên của Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức đã có mặt tại Lai Châu để cùng với các y bác sĩ của Bệnh viện đa khoa huyện Tam Đường và bệnh viện đa khoa tỉnh Lai Châu cứu chữa cho các nạn nhân của vụ sập cầu treo kinh hoàng làm 8 người chết và hơn 30 người bị thương hôm 24/12 vừa qua.
Trở lại vụ sập cầu treo tại huyện Tam Đường, Lai Châu. Khoảng 8h30 sáng 24/2, hàng chục người dân ở bản Chu Va 6, xã Sơn Bình, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu đi bộ đưa tang vượt cây cầu treo thì dây cáp đứt khiến nhiều người rơi xuống suối từ độ cao 9m. Vụ tai nạn đã khiến 8 người chết (3 người chết tại chỗ, 4 người chết trên đường đi viện và 1 người chết trong bệnh viện), 32 người bị thương.

Sau khi nhận được thông tin, ngay sáng ngày 25/2, Bộ trưởng Giao thông vận tải Đinh La Thăng và đoàn công tác của Bộ đã có mặt tại hiện trường để chỉ đạo công tác khắc phục hậu quả cũng như chỉ đạo các cơ quan chuyên môn của Bộ đánh giá và nhận định nguyên nhân ban đầu vụ đứt cáp cầu treo. Đến buổi trưa, hai máy bay của không quân Việt Nam đã chở những giáo sư, bác sĩ hàng đầu của hai bệnh viện Bach Mai và Việt Đức có mặt tại địa phương cùng những dụng cụ phẫu thuật, máu, thuốc cấp cứu… để cứu chữa người bị nạn. Đây rõ ràng là việc làm cần thiết và có ý nghĩa hết sức lớn lao. Trong bối cảnh, bệnh viện đa khoa tỉnh Lai Châu còn nhiều khó khăn, hạn chế về nhân lực, trang thiết bị, đời sống đồng bào còn nhiều khó khăn, thiếu thốn thì việc các giáo sư, bác sĩ giỏi cùng những trang thiết bị y tế cần thiết được chuyển tới bệnh viện đa khoa tỉnh Lai Châu sẽ tạo thêm những cơ hội để cứu chữa cho người dân bị nạn. Việc làm trên thể hiện tinh thần đoàn kết, đùm bọc nhau trong khó khăn, hoạn nạn của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Thú thực là chứng kiến hình ảnh vụ tai nạn thương tâm này mỗi người dân chúng ta không khỏi đau xót. Tuy nhiên, được thấy những việc làm ý nghĩa trên rõ ràng là chúng ta có thêm niềm tin yêu đối với Đảng, Nhà nước, đội ngũ y, bác sĩ không quản ngại khó khăn để cứu chữa những người bị nạn. Hy vọng rằng, những việc làm đó cần được nhân rộng để xã hội ta ngày càng tốt đẹp hơn.
Read more…

Những kẻ bất lương đội lốt nhà “zân chủ”

Quan làm báo
                                                                                                                       Lâm Trấn

          Việc Thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ từ trần vì căn bệnh hiểm nghèo là một mất mát to lớn đối với gia đình, người thân, bạn bè, đồng nghiệp cũng như ngành Công an. Cuộc đời binh nghiệp của ông đã gắn liền với chiến công của nhiều chuyên án, vụ án lớn như: Chuyên án bắt giữ các đối tượng vận chuyển 8,8 tấn cần sa tại Quảng Ninh; vụ án giết người, cướp tiệm vàng tại Bắc Giang; vụ nhận hối lộ của Huỳnh Ngọc Sỹ, Trưởng ban Quản lý dự án Đại lộ Đông Tây - TP Hồ Chí Minh; vụ tham ô và lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong thi hành công vụ tại Công ty Cho thuê tài chính II thuộc Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; vụ tham ô và cố ý làm trái quy định của Nhà nước, gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Công ty Vifon; vụ kinh doanh trái phép, lừa đảo, trốn thuế, cố ý làm trái quy định của Nhà nước, gây hậu quả nghiêm trọng của Nguyễn Đức Kiên và đồng bọn...

       Thế mà chỉ vì những lời cáo buộc chưa được chứng minh tính chính xác của Dương Chí Dũng tại phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng hồi tháng 1 vừa qua, khi ông ra đi vì căn bệnh hiểm nghèo mà một số kẻ đội lốt nhà “zân chủ” đã có những lời lẽ độc địa theo kiểu “táng tận lương tâm” đối với ông và gia đình. Chúng hết nói này rồi nói kia, nào là: “Một cái chết được báo trước”, “những ngờ vực và hệ quả sau cái chết của tướng Phạm Quý Ngọ”, “dân ta mở hồ sơ Phạm Quý Ngọ”… và còn nhiều những ngôn từ bẩn thỉu khác. Đã thế còn được mấy trang mạng như “dân làm báo”, “quan làm báo”, “bôxit Việt Nam”, “diễn đàn xã hội dân sự”… liên tục đăng tải, nhai đi nhai lại các bài viết của những kẻ này. Đúng là những kẻ bất lương.
Người Việt ta có câu “nghĩa tử là nghĩa tận” vì chết là dứt nợ trần gian. Một quan niệm nhân văn khác, đối với người đã chết thì mọi điều oán giận, thù ghét đều nên bỏ qua và cần ứng xử có tình có nghĩa. Thế mà đằng nay chúng còn nói những lời hết sức độc địa, “táng tận lương tâm”. Không biết những lời cáo buộc của Dương Chí Dũng có độ chính xác đến đâu, điều đó phụ thuộc vào quá trình điều tra, kết luận của cơ quan điều tra và các lực lượng chức năng, khi đó chúng ta mới có căn cứ khẳng định. Những kẻ đội lốt nhà “zân chủ” kia, chỉ vì những tham vọng của mình, “thừa nước đục thả câu”, không biết chúng có còn lương tâm không nữa.

       Với góc độ là một người dân khi viết bài này, tác giả mong rằng khi đã là con người chúng ta hãy nên sống có lương tâm, đừng vì những điều gì đó mà bán rẻ lương tâm, phẩm giá của mình. Tác giả cầu chúc cho anh linh của thượng tướng Phạm Quý Ngọ được yên giấc ngàn thu nơi chín suối.





Read more…

Có phải Đặng Xương Hùng đang chạy trốn?

Đặng Xương Hùng

                                                                                       Lâm Trấn
Khi con người ta làm sai việc gì đó sợ bị trừng phạt họ sẽ tìm mọi cách để chạy trốn. Khi một người thực hiện hành vi phạm tội sợ bị pháp luật trừng phạt họ sẽ tìm cách trốn chạy sự truy nã. Khi một ai đó làm việc bất chính sợ bị xã hội lên án họ sẽ tìm cách trốn chạy dư luận. Đó là những vấn đề đang được người ta liên tưởng với trường hợp của Đặng Xương Hùng - một cựu viên chức ngoại giao trong những ngày vừa qua. Mấy ngày gần đây cái tên Đặng Xương Hùng đang được nhắc tới khá nhiều trên các trang mạng. Nhắc nhiều tới Đặng Chí Hùng không phải bởi ông ta tài giỏi gì cũng chẳng phải ông ta có gì đặc biệt mà bởi những phát ngôn, hành động phản bội, xúc phạm tới đất nước, dân tộc mình để mong có được một tấm vé tỵ nạn chính trị tại trời Tây.
Từng là một đảng viên cộng sản, là chuyên viên của Bộ Ngoại giao, được Đảng, Nhà nước ta cho ăn học trưởng thành thế nhưng Đặng Xương Hùng đã có những phát ngôn xúc phạm Đảng, xúc phạm đất nước, dân tộc mình, xin ra khỏi Đảng để mong nước ngoài “rủ lòng thương” cho tấm vé tỵ nạn chính trị tại đất nước của họ. Trả lời phỏng vấn đài BBC tiếng Việt ông Đặng Xương Hùng đã có những phát ngôn có thể nói là hết sức ghê tởm  "Ta đã sang đến thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn Chủ nghĩa Mác Lê-nin, vẫn còn tương tự như Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba thì ra nước ngoài thật ngượng". Ông ta thấy “ngượng” vì sống trên đất nước hình chữ S này.
Chứng kiến những sự việc liên quan tới con người này không ít người đang đặt ra câu hỏi, tại sao Đặng Xương Hùng đang có một cương vị nhất định trong Bộ Ngoại giao, nơi mà biết bao người vẫn mơ ước, tại sao ông ta có một gia đình cơ bản thế mà lại xin ra khỏi Đảng, lại xin tỵ nạn chính trị tại nước ngoài, lại có những lời lẽ xúc phạm đất nước, dân tộc mình như vậy? Câu trả lời chắc cũng không khó bởi để đạt được mục đích của mình là xin tỵ nạn chính trị tại nước ngoài, để được quốc gia khác cho đăng ký tỵ nạn chính trị ông ta phải tìm kế sách đó là phù hợp nhất. Tuy nhiên, cũng không ít người cho rằng, biết đâu ông Đặng Xương Hùng này trong quá trình công tác tại Bộ Ngoại giao đã làm gì có tội với đất nước, Tổ quốc mình chăng nên nay không còn mặt mũi nào để sống trên mảnh đất quê hương, không còn mặt mũi nào để gặp lại những bạn bè, đồng nghiệp và gia đình mình nữa? Khi không còn con đường quay trở lại với quê hương, đất nước tất yếu phải sống ở một đất nước khác, mà để sống ở một đất nước khác đâu có dễ khi không có giấy tờ, thủ tục hợp pháp. Vì vậy, kế sách thích hợp nhất là phải xin tỵ nạn chính trị, mà để tỵ nạn chính trị thì bắt buộc phải ra khỏi đảng, phải có những lời nói, việc làm xúc phạm đất nước, bám gót nước ngoài để họ cho tấm vé tỵ nạn. Điều đó có lẽ hoàn toàn đúng với trường hợp của con người này. Bởi vậy, thực sự việc Đặng Xương Hùng xin ra khỏi Đảng chẳng lấy gì to tát, bởi thực sự như vậy ông ta mới có thể chạy trốn sự trừng phạt vì những việc làm sai trái của mình.


Read more…

Hết vịt đẻ thương lái Trung Quốc lại thu mua lá khoai lang

Nông dân Vĩnh Long chăm sóc cây khoai lang       

                                                                                                                         Khoaito@
Chuyện thương lái Trung Quốc thu mua những thứ bỏ đi, những thứ mà không ai nghĩ tới đã không còn là chuyện lạ với nông dân Việt Nam. Trong những năm gần đây, họ liên tục thu mua những thứ như ốc bươu vàng, đỉa, móng trâu, phân trâu khô, lá điều, rễ cây hồ tiêu, lợn mỡ, vịt đẻ… với giá cao khiến cho nông dân thi nhau thu gom để bán cho thương lái Trung Quốc và rồi khi họ đã thu gom được số lượng lớn thì thương lái Trung Quốc lại bỏ đi, để người dân phải đối mặt với những “món hàng” hớ của mình.

Dư luận còn chưa hiểu rõ vì sao thương lái Trung Quốc lại thu mua hàng chục nghìn con vịt đẻ tại thành phố Cần Thơ những ngày đầu tháng 12 năm 2013 vừa qua thì trong những ngày gần đây, thông tin thương lái Trung Quốc liên tục tới Hợp tác xã rau an toàn Thanh Lợi (xã Thành Lợi, huyện Bình Tân) đặt điều kiện hợp đồng thu mua lá khoai lang với số lượng không giới hạn. Theo đó, họ đặt vấn đề mua lá khoai lang phải non với giá 10.000 đồng/kg và đưa tiền cọc trước 20 triệu đồng. Mỗi ngày HTX sẽ cung cấp 20 tấn trở lên… Không biết mục đích thực sự của thương lái Trung Quốc trong việc thu mua những món hàng này là gì, chỉ biết là việc họ thu mua vịt đẻ với số lượng lớn sẽ không chỉ làm giảm khả năng tận diệt ốc bươu vàng từ loài thủy cầm có ích như vịt đẻ, mà còn làm mất cân đối về giống trong bầy đàn ảnh hưởng tới sự phát triển số lượng của đàn vịt, giảm hiệu quả kinh tế của ngành chăn nuôi. Và việc bán lá khoai lang một cách tràn lan sẽ làm thiệt hại đến giá trị kinh tế từ loài cây này, bởi nếu cắt lá khoai sẽ không có củ. Đó là chưa kể tới những hậu quả từ việc môi trường sinh thái sẽ bị hủy hoại thế nào khi những ao nước, sông ngòi bị người dân vứt hàng trăm, hàng nghìn con đỉa đã thu gom mà không bán được xuống; mùa vụ của người dân sẽ ra sao khi hàng ngàn ốc bươu vàng được người dân thả nuôi để bán cho thương lái nhưng không thể bán được vì thương lái đã bỏ chạy? 

Việc thương lái Trung Quốc thu mua tràn lan những mặt hàng ở Việt Nam thực sự đã khiến cho cuộc sống của nhiều người dân ở các địa phương đảo lộn, bên cạnh đó những việc làm này còn tiểm ẩn những nguy cơ gây khó khăn cho nền kinh tế của chúng ta, thậm chí là phá hoại nền kinh tế nông nghiệp của nước ta, nhất là trong bối cảnh người nông dân vẫn còn tâm lý chạy theo những lợi ích trước mắt. Bởi vậy, thiết nghĩ để ngăn chặn những việc làm này của thương lái Trung Quốc, không để họ có thể thực hiện được những mục đích xấu, đồng thời giúp bảo vệ người nông dân Việt Nam, Chính phủ cần ban hành các quy định cụ thể và rõ ràng để quản lý hoạt động của thương lái nước ngoài, nhất là thương lái Trung Quốc tại Việt Nam. Đặc biệt, cần phải có những biện pháp để xử lý những thương lái lợi dụng việc kinh doanh để thực hiện các mục đích xấu, gây hại cho nền kinh tế của Việt Nam.
Read more…

Một tuyên bố can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam của Văn phòng người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ

Lê Quốc Quân tại phiên tòa phúc thẩm ngày 18/02/2014
                                                                                                 
                                                                                                Nam Phong

Ngay sau khi Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hà Nội khép lại phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án hình sự đối với bị cáo Lê Quốc Quân (sinh năm 1971, trú tại phòng 504, nhà No9, tổ 64, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội), về tội “Trốn thuế” (theo Điều 161 Bộ Luật Hình sự) do có kháng cáo của bị cáo đối với bản án hình sự sơ thẩm số 394/2013/HSST ngày 2/10/2013 của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội, ngày 19/02/2014, Văn phòng người phát ngôn Jen Psaki của Bộ Ngoại giao Mỹ tại Washington đã phát đi thông cáo cho rằng: “Việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật thuế để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hòa là điều gây lo ngại… Việc kết án này tỏ ra không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế”. Cùng với đó, Văn phòng người phát ngôn Jen Psaki của Bộ Ngoại giao Mỹ còn kêu gọi Chính phủ Việt Nam trả tự do cho các “tù nhân lương tâm” và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa.

Đây rõ ràng là một tuyên bố thiếu khách quan, không phản ánh đúng thực tế về chính sách và luật pháp của Việt Nam cũng như thực tiễn đang diễn ra ở Việt Nam và là một tuyên bộ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đáng tiếc thay, cơ quan đưa ra tuyên bố đó lại là Văn phòng của người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Mỹ, nơi thường xuyên được cung cấp và tạo điều kiện để có những thông tin khách quan về tình hình Việt Nam. Bộ luật Hình sự cũng như tất cả các đạo luật hiện hành khác của Việt Nam đều được Quốc hội thông qua và được ban hành dựa trên các nguyên tắc, trình tự xây dựng văn bản quy phạm pháp luật, trong đó có việc lấy ý kiến của đông đảo tầng lớp nhân dân. Thể hiện rõ tinh thần dân chủ, phát huy trí tuệ của toàn dân, phản ánh ý chí, tâm tư, nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, bảo đảm tính dân chủ và sự đồng thuận của xã hội. Mặt khác, trong quá trình xây dựng pháp luật, Việt Nam luôn coi trọng việc nghiên cứu các công ước quốc tế mà mình đã tham gia để vận dụng vào thực tiễn. 

Điều 25 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi, bổ sung năm 2013) quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Điều 4 Luật Báo chí Việt Nam năm 1989 (sửa đổi, bổ sung năm 1989) quy định quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân. Theo đó, công dân có quyền: 1) Được thông tin qua báo chí về mọi mặt của tình hình đất nước và thế giới; 2) Tiếp xúc, cung cấp thông tin cho cơ quan báo chí và nhà báo; gửi tin, bài, ảnh và tác phẩm khác cho báo chí mà không chịu sự kiểm duyệt của tổ chức, cá nhân nào và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông tin; 3) Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới; 4) Tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; 5) Góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội và thành viên của các tổ chức đó. Điều đó cho thấy, pháp luật Việt Nam luôn bảo đảm sự tôn trọng các quyền cơ bản của công dân, trong đó có quyền tự do ngôn luận, đồng thời phù hợp với các công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia.

Điều 19 của Công ước quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị do Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua ngày 16-12-1966 và có hiệu lực từ ngày 23-3-1976 quy định: “Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền đạt mọi thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tùy theo sự lựa chọn của họ”. Việc thực hiện những quyền trên phải: “Kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định. Tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để: a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác, b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của xã hội”.

Điều 2 Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền được thông qua ngày 10/12/1948 cũng nêu rõ: “Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được công bố trong Bản tuyên ngôn này”, trong đó có quyền tự do ngôn luận. Cùng với đó, Khoản 2, Điều 29 của Tuyên ngôn cũng quy định: “Trong khi hành xử những quyền tự do của mình, ai cũng phải chịu những giới hạn do luật pháp đặt ra ngõ hầu những quyền tự do của người khác cũng được thừa nhận và tôn trọng, những đòi hỏi chính đáng về đạo lý, trật tự công cộng và an lạc chung trong một xã hội dân chủ cũng được thỏa mãn”. Điều đó có thể hiểu, thực hiện những quyền trên phải căn cứ theo cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó.

Thực tiễn trên thế giới không có quốc gia nào có quyền tự do ngôn luận tuyệt đối, quyền này thường bị hạn chế bởi các quy định rất chặt chẽ của pháp luật. Tại Việt Nam, mọi công dân đều có quyền bày tỏ chính kiến của mình, song quyền này phải được thực hiện trong khuôn khổ pháp luật, không xâm phạm đến lợi ích của người khác và lợi ích quốc gia, dân tộc. Cần nhắc lại rằng, bảo đảm, tôn trọng quyền con người, trong đó có quyền tự do ngôn luận của công dân ở Việt Nam thuộc về bản chất của chế độ XHCN. 

Quay trở lại với đối tượng Lê Quốc Quân. Nói tới Lê Quốc Quân, chắc hẳn không ít người không biết tới con người này, một người mà có bản lý lịch chẳng lấy gì làm tốt đẹp với “thành tích” vi phạm pháp luật có thâm niên. Tháng 9/2006, Lê Quốc Quân sang Washington, D.C (Hoa Kỳ) dự chương trình học bổng nghiên cứu sinh “Reagan-Fascell” của tổ chức “Quỹ quốc gia hỗ trợ dân chủ Mỹ” (NED) - một tổ chức chuyên lợi dụng vấn đề dân chủ để kích động lật đổ chính quyền ở các quốc gia mà Mỹ không ưa thích nhưng thực chất là đào tạo Quân cách đối phó, chống lại chính quyền, tìm kiếm tài trợ, sự hậu thuẫn từ nước ngoài… Sau khi về nước thông qua blog cá nhân, qua các đài, báo thù địch với Nhà nước Việt Nam, Lê Quốc Quân thường xuyên có những bài viết, trả lời phỏng vấn, cung cấp thông tin sai sự thật cho các trang tin, báo đài nước ngoài để nói xấu chế độ, xuyên tạc chủ trương đúng đắn của Đảng, Nhà nước và kích động người dân. Chỉ trong tháng 5 và 6/2012, trên blog của mình, Lê Quốc Quân đã viết và đăng tải rất nhiều bài xuyên tạc, bôi nhọ chế độ. Là người hiểu biết về pháp luật, nhưng Lê Quốc Quân đã liên tục vi phạm pháp luật Việt Nam, là một nhân vật thường xuyên xuất hiện tại các đám đông gây rối trật tự công cộng với vai trò kích động, lôi kéo. Tháng 4/2011, Quân gây rối trật tự công cộng bên ngoài phiên tòa xét xử vụ án Cù Huy Hà Vũ, bị Công an Quận Hoàn Kiếm ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức cảnh cáo. Tháng 11/2011, Quân tiếp tục tham gia tụ tập đông người, gây rối trật tự công cộng tại khu vực tượng đài vua Lý Thái Tổ. Công an Quận Hoàn Kiếm đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức cảnh cáo. Căn cứ Nghị định 163/NĐ-CP và hai quyết định xử phạt vi phạm hành chính của Công an Quận Hoàn Kiếm trong năm 2011 đối với Lê Quốc Quân về hành vi gây rối trật tự công cộng… Mặc dù đã được chính quyền địa phương, các tổ chức, đoàn thể và nhân dân tiến hành giáo dục, giúp đỡ nhưng Lê Quốc Quân không những không nhận ra các hành vi vi phạm của mình để tiến bộ mà Lê Quốc Quân còn tiếp tục có những vi phạm như: Không thực hiện trách nhiệm của người được giáo dục, hàng tháng không làm bản kiểm điểm, không báo cáo bằng văn bản với người được phân công trực tiếp giúp đỡ về sự tiến bộ của mình; hai lần đi khỏi nơi cư trú nhưng không khai báo tạm vắng, vi phạm Luật Cư trú đối với người đang thuộc diện quản lý, giáo dục tại xã, phường… Đặc biệt, trong thời gian điều hành công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam Lê Quốc Quân đã có những hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam. Ngày 02/10/2013, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã tuyên phạt Lê Quốc Quân 30 tháng tù giam về tội “Trốn thuế” theo quy định tại Điều 161, khoản 3 - Bộ luật hình sự.

Tóm tắt về hành vi phạm tội “trốn thuế” của Lê Quốc Quân: Ngày 27/12/2012, Cơ quan Cảnh sát Điều tra - Công an Thành phố Hà Nội đã thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Lê Quốc Quân, Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam vì có hành vi phạm tội trốn thuế được quy định tại Điều 161 Bộ Luật Hình sự. Kết quả điều tra bước đầu xác định: Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam có trụ sở làm việc tại tầng 5, nhà A9, D2, phố Dịch Vọng Hậu, phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, Hà Nội, do Lê Quốc Quân làm Giám đốc được thành lập từ năm 2001, từ đó đến nay đã 13 lần thay đổi giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh, lần cuối cùng vào ngày 5/6/2012 với ngành nghề kinh doanh: Cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu, dịch vụ nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường. Lợi dụng pháp nhân trên, Lê Quốc Quân trực tiếp và chỉ đạo nhân viên dưới quyền tìm một số cán bộ, chuyên gia kinh tế để lấy thông tin cá nhân làm các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn, cộng tác viên khống với mục đích để hợp thức việc tăng chi phí của công ty, sau đó làm thủ tục kê khai với cơ quan thuế nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Bằng thủ đoạn trên, trong hai năm 2010 và 2011, Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam đã lập và ký hợp đồng với 9 chuyên gia tư vấn nhằm tăng chi phí và giảm thu nhập cho Công ty với số tiền là 1,75 tỷ đồng, trốn thuế thu nhập doanh nghiệp hơn 437 triệu đồng. 

Như vậy, Động cơ, hành vi của Lê Quốc Quân đã vi phạm Điều 161, Bộ luật Hình sự. Hành vi đó rõ ràng là vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam, gây nguy hiểm cho xã hội. Việc các cơ quan bảo vệ pháp luật Việt Nam bắt giữ, xét xử Lê Quốc Quân về tội “trốn thuế” (theo điều 161 Bộ luật Hình sự) cũng như việc Tòa Phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hà Nội đã y án sơ thẩm đối với bản án hình sự của Lê Quốc Quân ngày 18/02/2014 là hoàn toàn đúng người, đúng tội, đúng luật pháp Việt Nam và phù hợp với công ước quốc tế.

Trong tuyên bố, Văn phòng người phát ngôn Jen Psaki của Bộ Ngoại giao Mỹ tại Washington còn kêu gọi Việt Nam trả tự do cho các “tù nhân lương tâm” như Lê Quốc Quân... Một lần nữa xin nhắc lại rằng: Ở Việt Nam không có cái gọi là tù nhân lương tâm, mà chỉ có những kẻ vi phạm pháp luật Việt Nam bị xử lý. Những đòi hỏi nêu trong tuyên bố của Văn phòng người phát ngôn Jen Psaki Bộ Ngoại giao Mỹ tại Washington là can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.



Read more…

Kịch bản biểu tình của nhóm No – U



        

         Người Thủ Thư
Mấy cái anh trong nhóm No – U gì đó cũng giỏi ghê gớm! Không giỏi sao được khi trong suốt thời gian gần đây các anh đều có mặt ở mọi sự kiện. Thật là giống một kiểu công ty tư nhân chuyên tổ chức các sự kiện nhằm thu hút sự quan tâm của dư luận.
         Tuy nhiên, cái đem ra bàn ở đây về cái giỏi ấy chính là “giỏi theo kiểu không lỏi”. Thực chất nhóm này chuyên moi móc, tìm kiếm các vấn đề trong xã hội, dù là chuyện nhỏ, dù là chuyện to, dù là chuyện riêng hay chuyện chung đều vơ lấy để xuyên tạc, “xào xáo” lên thành một kịch bản với những cái “tít rất hót” kiểu như “phim chiếu rạp” để nhằm trục lợi cá nhân. Mới đây thôi, nhóm này lại dựng lên một kịch bản nhằm lừa bịp một bộ phận nhân dân đến tập trung tại tượng đài Lý Thái Tổ và bờ hồ Hoàn Kiếm để thực hiện việc tưởng nhớ 35 năm chiến tranh biên giới chống Trung Quốc xâm lược.
         Với kinh nghiệm nhiều lần bị nhóm này “loè” để tham gia vào các sự kiện, Thủ Thư tôi có thể hoạ lại kịch bản mà nhóm No – U này đã thực hiện đại loại như:
         Bước 1: Lợi dụng sự kiện về cuộc chiến tranh biên giới ngày 17/2/1979 để tung tin tuyên truyền một cách rộng rãi trên nhiều diễn đàn mạng nhằm thu hút sự quan tâm của sư luận. Để thực hiện, nhóm này liên tục viết bài với các nội dung có đề cập đến cuộc chiến tranh biên giới.
         Bước 2: Sau khi đã hoàn thành việc “dải sóng”, nhóm này lập tức công khai việc tuyên truyền của mình. Vấn đề quan trong nhất trong bước này đó là phải hướng suy nghĩ của dư luận đến việc thể hiện tình cảm của mình theo cách mà nhóm đã dự định trước. Và đương nhiên, cái cách đó không thể nào khác được việc dùng biểu tình, phản đối, đả đảo, hô hào, gào thét. Đây là điểm mấu chốt để nhận ra đó là một kịch bản của No – U. Vì thông qua việc hướng dư luận đến việc biểu tình, phản đối, tụ tập như vậy để vừa gây tiếng vang cho nhóm này, vừa tạo ra những phức tạp, lôn xộn ảnh hưởng đến tình hình an ninh, trật tự nói chung; đồng thời tạo ra những hình ảnh không đẹp về con người Việt Nam trong con mắt cộng động quốc tế.
         Chính vì đây là khâu mấu chốt nên trong kịch bản của mình nhóm này thường tìm cách in bang rôn – khẩu hiệu; chuẩn bị lực lượng để tham gia tuyên truyền; lựa chọn những địa điểm đông người để làm nơi kêu gọi tụ tập; thậm chí là còn chuẩn bị sẵn một vài câu khẩu hiệu hô hào như một thứ gia vị làm tăng sức “nóng” cho các buổi biểu tình.
         Bước 3: Để ít nhiều gây được ấn tượng, hoặc để tạo hiệu ứng lừa bịp dư luận, nhóm này thường “không quyên” đem theo một “đội ngũ” cộng tác viên với máy ảnh lăm lăm trên tay. Một điểm dễ nhận ra là, khi đã đạt mục đích là tụ tập đông người thì ắt sẽ phải có lực lượng chức năng đến giải quyết, không để xảy ra tắc đường…Đây tất yếu là thời cơ “có một không hai” cho đội ngũ cộng tác viên làm phó nháy, tha hồ chụo ảnh các lực lượng chức năng đang làm nhiệm vụ để đảm bảo an ninh, trật tự. Sau đó, đội ngũ này ung dung mang những bức ảnh đó về và chỉ việc điền thêm vài dòng đại loại như: lực lượng chức năng gây khó khăn cho người đến dự lễ tưởng niệm; lực lượng chức năng cản trở đoàn người thể hiện tình yêu nước…Rõ ràng, trong thời đại công nghệ thông tin này thì cái kiểu chỉnh sửa ấy trẻ con cũng làm được, nhưng trong trường hợp này thì thật hiệu quả với nhóm No – U.
         Bước 4: Tiếp tục viết bài. Tuy nhiên các bài viết này phải thể hiện rõ hai nội dung: Một là tuyên truyền xuyên tạc cho rằng Nhà nước Việt Nam không ủng hộ “hành động của nhân dân” thậm chí còn cản trở; hai là phải thể hiện được hình ảnh “vất vả” của nhân dân khi tham gia biểu tình. Với cách như vậy sẽ tạo ra hiệu ứng trái chiều. Các bài viết này sẽ liên tục được tung lên nhiều diễn đàn mạng không chính thức để đánh lừa một bộ phận nhân dân không hiểu rõ “nội tình”sự việc.
         Có thể thấy,với kịch bản như trên, trong thời gian qua nhóm này đã nhiều lần đánh lừa được một bộ phận quần chúng. Thiết nghĩ, để thể hiện tình yêu đất nước, để khắc nghi công ơn của các vị cha anh sẽ có nhiều cách thể hiện tích cực. Không phải chỉ có gào thật to, hét thật lớn mới có thể biểu lộ tình yêu đất nước của mình./.
         
            
Read more…

BÌNH LUẬN GẦN ĐÂY